Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Không thể biện minh

>>> Ông Nguyễn Đình Lộc nói về kiến nghị 72 (BBC)
>>> Tiến thoái lưỡng nan (Xa xăm tôi ngồi tôi tìm lại tôi...)
>>> Tụi bây muốn gì?

Lời bàn: Từng gặp, trò chuyện và đọc nhiều bài của các "nhà báo", thấy  họ (những người mình từng gặp) không thật lòng trong cách trò chuyện cũng như nội dung bài viết, đôi khi bất chợt tình cờ thấy (họ) trong những sinh hoạt "đời thường" thì lắc đầu ngao ngán... Hoàn toàn tán đồng với Đoan Trang về nội dung bài viết này, trong thời buổi thông tin nối mạng hiện nay, không thể tiếp tục mãi ngụy biện, một là nhà báo với tinh thần hiệp sĩ đúng nghĩa hay chỉ là kẻ viết thuê để kiếm tiền, vậy thôi! (MP)


Đoan Trang - Tôi đã từng nghĩ, trong mọi cuộc đấu tranh đều có sự “phân công lao động”: Có người thì luôn ở tuyến đầu, trực diện chiến đấu, thậm chí giáp lá cà với đối phương; có người luôn ở vị trí nhân viên tình báo, âm thầm và lặng lẽ đưa thông tin của đối phương về cho quân mình. Vai trò của nhân viên tình báo vô cùng quan trọng, nhất là khi thông tin trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất.

Trong công cuộc đấu tranh vì dân chủ cũng vậy, tôi đã từng tin là có những người đóng vai trò “điệp viên hoàn hảo” như thế. Đó là lý do để tôi viết bài “Giọt nước mắt của lề phải”, với những câu này: “Nhưng dù thế nào đi nữa, (…) vẫn luôn có những nhà báo lề phải ngày đêm lặng lẽ mang những gì tốt đẹp nhất mình có thể tìm được đến cho độc giả. Tôi kính phục họ - những nhà báo trung thực, giấu sự phản kháng vào trong thầm lặng. (…) Họ im lặng, cố gắng mang đến cho độc giả những thông tin tốt nhất có thể có được, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất, và chỉ thầm ước mong: rồi độc giả sẽ hiểu”.
Nhưng ngay cả khi viết những dòng như thế, tôi cũng vẫn nghĩ rằng, sẽ đến một lúc mà mỗi người ở cái cương vị “lề phải” ấy phải lựa chọn: Đứng về phía sự tiến bộ, vì nhân dân, hay đứng về phía cường quyền, chống lại nhân dân? Sẽ đến một lúc mà sự im lặng trở thành đồng loã với tội ác, sự “đóng giả, vào vai nhà tình báo hai mang” là sự dối trá, và cái lập luận “phải nhẫn nhục ở trong chúng nó để đánh phá chúng nó từ bên trong” trở thành bao biện.  Đó chính là khi mà, không có những thông tin của anh, người ta cũng chẳng thiếu thông tin; không có sự “hỗ trợ” từ anh, người ta cũng chẳng chết.  Anh không thể lấy cớ “tôi phải ẩn mình, phải giả vờ giống như chúng nó, để bọc lót, hỗ trợ anh em” để biện minh cho sự hèn nhát, kém cỏi hay phản bội của mình được.

Hành động của ông Nguyễn Đình Lộc khi trả lời chương trình Thời sự 19h của VTV hôm 22/3 cũng vậy, không có gì biện minh cho ông được.  Điều duy nhất mà tôi có thể khẳng định theo hướng có lợi cho ông, đó là, từ góc nhìn của một phóng viên, tôi biết phóng sự này của VTV có sự  cắt và ghép hình ảnh, lời nhân vật (ít nhất là sử dụng nhiều hình chèn vào đoạn phỏng vấn). Nhưng điều đó chỉ thuần tuý là kỹ thuật, chứ không  ảnh hưởng gì đến suy nghĩ, đến thông điệp mà ông Lộc truyền tải đến khán giả, thông điệp ấy là “Tôi không liên quan đến bản Kiến nghị Hiến pháp của ‘một số người’ nào đó”.

Tôi đã từng nghĩ “trong lề phải có những giọt nước mắt”. Tôi cũng đã từng nghĩ “sẽ đến một thời điểm mà sự hai mang, hai mặt không còn có thể được chấp nhận nữa”. Và tôi sợ rằng thời điểm ấy đã đến rồi.

Nguồn: Blog Đoan Trang
(>>> xem bản tin và nhìn kỷ ánh mắt của ông Nguyễn Đình Lộc)

P/s: Khi lướt web, mình rất thích và đã cóp lại bài "Tự phủ nhận mình không dễ" và bài "Các bác vẫn bơi cùng nó?"... Thật ra, nếu cứ dựa dẫm và trông chờ vào thông tin truyền thông quốc doanh thì chính "chúng ta là người thua cuộc"!

Xem thêm:
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Luật và người hiểu luật

- Hot boy và hot girl
- Cứ tưởng chị là Thánh
- Quan báo tào lao và công luận "nhao nhao"
- 6 bà vợ và 700 tờ báo
- Trương Duy Nhất & Tom Cat
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích