Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Mưa đêm

>>> Cứ để theo lẽ tự nhiên
>>> Những tỷ phú đỏ. Trung Quốc Cộng sản tiêu vong
>>> Vẫn là đất nước của ta


Cuối cùng thì trời cũng đổ mưa sau buổi chiều tối oi bức. Tôi đứng dưới mái hiên, để cho những hạt mưa lạnh hắt vào người, lấm tấm trên khuôn mặt và cơ thể để trần. Đã bao lâu rồi tôi không còn đứng soi lòng mình trong mưa?

Thật may mắn cho người thành phố nào có lấy cho mình một khoảnh vườn dù là nhỏ thôi. Để sau mỗi trận mưa đêm, ta có thể đứng cạnh nơi đó, cô đơn trong bóng tối và sự im lặng của buổi khuya, hít một hơi thật sâu luồng không khí mát trong thuần khiết mà cơn mưa để lại, rồi khịt khịt mũi đón nhận hương thơm dìu dịu toả ra từ khóm hoa nhài hay từ cây ngọc lan ta trồng. Khi ấy, ta cảm nhận rõ hơn bao giờ, tinh thần mình đã được gột rửa sạch những u ám của đời sống. Và dù chẳng kéo dài bao lâu thì ta cũng vẫn thầm thì cảm ơn đất trời vì ta đang sống.

Nguồn: Kazenka's Blog

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Phá vỡ sự bình yên
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm