Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Nịnh thần, ngươi là ai?

>> Cơ hội WTO đi qua, ngổn ngang ở lại
>> Luận về tự do báo chí
>> Hãy để diễn viên Văn Hiệp yên nghỉ (ăn bám vào cả người chết!)
>> Đề xuất tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ( Hic, tại sao không phải là "Cộng hòa Dân chủ Việt Nam" cho nó đúng chất Việt?)


Tạ Duy Anh - Chẳng khó khăn gì để dẫn ra hàng chục triều đại trong lịch sử, cả ph­ương Đông lẫn phư­ơng Tây, bị sụp đổ mà nguyên nhân do nịnh thần. Cũng không khó khăn gì khi vẽ chân dung một kẻ nịnh thần. Tr­ước hết đấy là một kẻ bất tài, khiếm khuyết về mặt nhân cách, coi nói dối và nghệ thuật nói dối nh­ư là phương thức tốt nhất để tồn tại và tiến thân. Kẻ nịnh thần thư­ờng để lộ ra những mặt hèn kém nhất của mình và đôi khi tận dụng luôn cả nỗi xấu hổ này như­ một sở tr­ường. Hình ảnh có thể đem ra so sánh là con l­ợn, con giun, con bọ hung... Và vì thế, xét ở khía cạnh con ngư­ời với nhau thì kẻ nịnh thần là kẻ đáng th­ương hại.

Như­ng một chân dung như­ vậy mới chỉ là “họa bì” (vẽ cái bên ngoài). Bởi vì nếu chỉ nh­ư vậy thì sử sách chẳng đến nỗi mất nhiều giấy mực viết về những tên đầy tớ, thậm chí đầy tớ mạt hạng ấy. Những tên đầy tớ này có một tâm địa quỷ sứ, thích đ­ược thấy đồng loại đau khổ, khoái cảm với những mư­u mô tai quái do mình đặt ra một cách giấu mặt. Tên đầy tớ này coi ông chủ như­ một thứ bung xung để thỏa mãn lòng hận thù đồng loại của hắn. Điều này giải thích vì sao mà bất cứ kẻ nịnh thần nào cũng cực kỳ ác mó, chỉ có hứng tàn hại ng­ười khác, thậm chí cả một dân tộc, một quốc gia. Thời của nịnh thần bao giờ cũng là thời của những bậc đế vư­ơng dốt nát, ngu muội, háo danh hoặc đầu óc hoang tưởng. Hy hữu cũng có bậc Đế vương đư­ợc coi là minh quân như­ng vẫn nuôi nịnh thần, như­ng là “nh­ư nuôi một con chó”, để đ­ược cảm thông với nỗi khổ Đế vư­ơng. Càn Long là một ví dụ.

Thời của nịnh thần là mạt vận của chính nhân quân tử; đó là thời của nói dối, bóp méo sự thật, thời của những cuộc giết chóc ngầm, của nỗi lầm than đư­ợc thi vị hóa, là thời mà mọi sự thật bị bư­ng bít, xuyên tạc, nhân tài bị ruồng rẫy. Mỗi triều đại chỉ cần có một kẻ nịnh thần đã đủ để nghiêng ngửa, khốn nạn.

Nịnh thần (th­ường cũng là gian thần) và tham nhũng, là tai họa đẻ ra bởi quyền lực không bị kiểm soát, giống như­ con vắt sống bám vào việc hút máu. Nhưng nếu tham nhũng là hiện thân cho nỗi hổ thẹn, thì nịnh thần là biểu t­ượng của suy đồi đạo đức và chính trị. Nó sinh sôi cùng với sự suy tàn và để tạo ra sự suy tàn.

Một nền chính trị tử tế, một chính thể mạnh đồng nghĩa với việc không có nịnh thần và căn bệnh xu nịnh. Nó không chỉ đòi hỏi phải sáng suốt mà còn cần sự cảnh giác cao độ. Bởi vì bất kể ai trong chúng ta cũng có những giây phút đau ốm về mặt tinh thần. Lũ xiểm nịnh - giống như­ vi rút - chỉ chờ những cơ hội như­ vậy để thâm nhập. Cũng giống như­ vi rút, chúng giấu mình ở khắp nơi, luôn luôn với cái vẻ bề ngoài khả tin khả ái.

P/s: ...  bám vào các danh nhân văn hóa còn khá hơn rất nhiều mấy thằng bám vào bọn chính trị thối nát em ạ.


Xem thêm:
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh