Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Bức thư ngắn, đọc thấy cay...

>> Con là nợ!
>> Không để học sinh vất vả, xã hội tốn kém
>> Bộ GD-ĐT cần thay đổi quy định cho hợp lý
>> Vào lớp 1, bé phải đóng hơn 5 triệu đồng
>> Phụ huynh phải "tự nguyện" đóng 17 triệu bảo dưỡng điều hoà
>> Học sinh Trường Hùng Vương đưa bằng chứng tố trường nói sai sự thật


FB Thuy Trang

BỨC THƯ CỦA MỘT HỌC SINH NGHÈO

“Em viết dòng này trong lúc đợi bàn tay chai sạn của cha xách xô vữa cuối cùng và đợi bàn tay gầy guộc của mẹ nhặt nhạnh nốt những túi nilong, những vỏ bia, vỏ nước ngọt còn sót lại sau những bữa liên hoan…

Thưa thầy cô, mỗi lần cầm giấy báo nộp khoản tiền này, tiền kia, ánh mắt bố mẹ em chứa đầy ưu tư lo lắng. Sau những đêm thao thức tính toán, bố mẹ chúng em như già đi thêm vài tuổi. Năm nay, đứa em trai của em thi đỗ vào lớp 10 trường mình, gánh nặng ăn học của chúng em lại càng đè nặng lên đôi vai chín rạn của cha mẹ. Nhiều lúc, thương cha mẹ, em đã định bỏ học nhưng bố mẹ luôn động viên em, cho dù phải bán máu của mình cha mẹ cũng lo đủ tiền cho chúng em đóng góp…

Em xin thầy cô cho em của em không phải >>> đóng tiền ghế nhựa. Em xin nhường chiếc ghế nhựa em đã đóng tiền hồi lớp 10 cho em. Em xin kê dép ngồi cũng không sao đâu thầy cô ạ. Chúng em xin thầy cô miễn cho chúng em tiền nước uống. Chúng em hứa sẽ uống no nước ở nhà để không phải uống nước mà mình không có đủ tiền để đóng. Hàng ngày, vào những lúc ra chơi, chị em em xin phép thầy cô được mang chổi, gầu hót rác đến trường quét dọn để không phải đóng khoản tiền vệ sinh…”


Xem thêm:
- Những chiếc ghế nhựa
- Đu dây, giữ trinh và nỗi buồn giáo dục
- Ừa, có thêm tiếng... đù má và đéo mẹ nữa!