Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

"Đừng khóc cho nước mắt của tôi" và "Cái đáng sợ!"

>> Tâm linh hay duy lợi?
>> Hàn Quốc điều tra quỹ đen tại dự án cao tốc VN
>> Khánh Hòa: Bò đi “lạc” vào nhà cán bộ đã về lại với dân
>> Đó là đa nguyên đấy các cụ ạ!
>> Thấy được gì qua những giọt nước mắt


Đừng khóc cho nước mắt của tôi


Đã có những câu hỏi nghiêm khắc được người lớn đặt ra khi chứng kiến cảnh những đứa trẻ >>> “khóc như cha chết” khi chúng gặp những thần tượng xứ Hàn trong một đêm K-Pop. Nào thì là “Hà Nội chặt cây xanh có giọt nước mắt nào không?”. Ờ rồi thì “Hoàng Sa, Trường Sa các cháu có thấy đau không, có khóc không?”. Tất nhiên, thậm chí là ngay cả cha mẹ… thì chắc gì chúng nó đã khóc đến như thế.

Nhân đó, người ta - chắc là người lớn - nhắc lại rằng, từng có những “thánh cuồng” râu ria tua tủa khóc ngất khi các cô nàng T-ara sang Việt Nam hồi 2012. Rồi cảnh Jiyeon bị fan cuồng giật tóc tóm tai ở sân bay Tân Sơn Nhất. Và tất nhiên, “người ta” chẳng bao giờ quên cảnh, trong nhà hát lớn, “bọn chúng nó” thơm thít, hôn cái ghế A12 của Bi Rain.

Nước mắt có thể là ngôn ngữ câm lặng của đau buồn. Nước mắt có thể là nốt thăng của hạnh phúc. Nhưng chắc chắn rồi, dù đau buồn hay hạnh phúc thì nước mắt luôn là ngôn từ của trái tim không thể diễn tả.

Câu chuyện nước mắt K-pop dường như đang chỉ biểu hiện một cái đẹp: Những đứa trẻ biết yêu, biết ngưỡng mộ và rơi nước mắt trước tình yêu thần tượng của mình.

Đã có người lớn nào từng một lần nhìn đầu gối tự hỏi: Thần tượng của tôi là ai? Và vì sao?

Bạn tôi, một người đến bạc tóc vẫn say mê điên cuồng Beatles hôm qua đã viết rằng: Tôi thấy phần lớn đám trẻ mê sao Hàn đều trong sáng và mơ mộng. Chúng sống như trong giấc mơ cổ tích. Mà đời này cần lắm những giấc mơ. Cái tôi sợ là con cái tôi đánh mất đi cảm xúc, chứ không phải cách nó mơ đến hoàng tử, công chúa xứ Hàn đẹp băng thanh ngọc khiết.

Cái đáng sợ vì thế không phải là nỗi lo “hình ảnh xấu xí của fan Việt”. Sự xấu xí ấy đáng là gì đâu nếu như những đứa trẻ của chúng ta không thể rơi nước mắt cho dù đau buồn hay hạnh phúc. Cái đáng sợ, nếu có, phải là việc những người đang sống một cuộc đời “manh chiếu hẹp”, thậm chí chẳng bao giờ tự hỏi về thần tượng của mình, đang liểng gạch đá tới tấp vào những giọt nước mắt của bọn trẻ.

Cái đáng sợ, chính là những giọt nước mắt của người lớn - trước những giọt nước mắt của những đứa trẻ. Bởi những giọt nước mắt trước những giọt nước mắt ấy chỉ đang chứng tỏ rằng, chúng ta còn phải học rất lâu nữa cách tôn trọng cảm xúc và khác biệt của người khác.

Liệu đến một lúc nào đó, những đứa trẻ đầy trong sáng vị tha và cuồng nhiệt sẽ đến và đặt nhẹ bàn tay lên vai người lớn và bảo rằng: Đừng khóc cho những giọt nước mắt của tôi?!
***

Cái đáng sợ!


Hình như các tờ báo đang cùng nhau lên tiếng bênh vực bọn trẻ khóc ngất, liếm ghế... "thần tượng" xứ Hàn. Trên báo Lao động tác giả Đào Tuấn còn mạnh miệng cho rằng đó là một lớp trẻ "trong sáng vị tha và cuồng nhiệt" nên chẳng có gì "đáng sợ" mà "Cái đáng sợ, nếu có, phải là việc những người đang sống một cuộc đời “manh chiếu hẹp”, thậm chí chẳng bao giờ tự hỏi về thần tượng của mình, đang liểng gạch đá tới tấp vào những giọt nước mắt của bọn trẻ.".

Cuồng nhiệt thì đúng rồi, nhưng trong sáng và vị tha ư? Điều này chưa chắc. Phần lớn những đứa trẻ khóc lóc kia chắc gì có những sáng Chủ nhật đi nhặt rác quanh Bờ Hồ hay cùng bạn bè tuần hành giữ cây xanh? Những đứa trẻ đều trang bị điện thoại di động đời mới kia có em nào giúp một cụ già qua đường hay tham gia vào các tổ chức thiện nguyện? Có em nào biết rằng bạn bè cùng trang lứa với mình, ở những vùng sâu vùng xa muốn đến trường phải trèo đèo lội suối, và có thể có những bữa cơm ăn với thịt chuột hay nòng nọc!

Cái đáng sợ đó chính là một định hướng có chủ đích, cho bọn trẻ ngây ngất với các loại hình giải trí mà quên đi vận mệnh đất nước, quên nỗi nhục tụt hậu vào vùng trũng nhất thế giới, quên rằng Campuchia và cả Lào đã vượt chúng ta về nhiều mặt.

Và cái đáng sợ đó là một lũ bồi bút, đang thực sự sống trong "manh chiếu hẹp" của độc tài, mặt chai mày đá chạy theo sức mạnh quyền lực và tiền, để rặn ra những câu chữ tưởng chừng nhân ái nhưng thực ra là chứa đựng những nọc độc ru ngủ, tiếp tay đẩy thế hệ trẻ này vào vùng u mê tăm tối!


Xem thêm:
- Linh hồn cây báo ứng!
- Trẻ học nhà kho, trường to “đắp chiếu”
- TS Lê Đăng Doanh: Nợ công VN cao hơn ADB cảnh báo