Hiển thị các bài đăng có nhãn Email. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Email. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Nghĩ gì khi ông bà dạy “lời chào cao hơn mâm cỗ”?

>> Tái cơ cấu hay xuống hố?
>> 'Sầu nữ' Út Bạch Lan qua đời
>> Nghệ sĩ Út Bạch Lan: Nuôi 4 đứa con rơi của chồng
>> Bộ Công Thương lập tổ công tác đặc biệt kiểm tra nhân sự tại Vinachem
>> Cả nước có thêm 703 giáo sư, phó giáo sư


LÂM MINH TRANG (Q.Gò Vấp, TP.HCM)

TTO - Là một nhà giáo, đọc bài viết “Vừa buồn vừa bực nhận email” của tác giả Trần Xuân Tiến, tôi rất đồng tình với hiện tượng mà tác giả đã nêu. 

Bởi không chỉ ở các em sinh viên đại học, mà ngay trong trường học, việc giao tiếp qua email giữa các thầy cô với ban giám hiệu và thậm chí với cơ quan chủ quản cũng có nhiều tình huống mà người nhận thư không biết nên vui hay buồn, nên cười hay khóc và tự hỏi mình: biết trách ai?

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

'Công bố phone, email, tiếp theo là gì?'

>> Khi Chính phủ chính thức lên Facebook
>> Biệt thự cổ giá 35 triệu USD về tay nước ngoài
>> Đã nghe đã thấy: Lại 33 cây xanh nữa sắp ‘thọ án’
>> Chính phủ lấy 30.000 tỷ đồng ở đâu để bù hụt thu ngân sách trung ương?
>> “Bệnh đồng phục” đang tàn phá xã hội Việt Nam


BBC - Cố Bí thư thành ủy Đà Nẵng, ông Nguyễn Bá Thanh cũng từng công bố số điện thoại và địa chỉ thư điện tử, theo bình luận của một nhà báo độc lập, blogger từ thành phố này khi có tin tân Bí thư Đà Nẵng 39 tuổi đã nhận được nhiều tin nhắn, điện thoại từ người dân sau khi công khai các liên lạc cá nhân.

Đây là một việc làm thể hiện sự 'tích cực', tuy nhiên người dân chờ đợi vị tân lãnh đạo nên có những động thái 'chiến lược' hơn, vẫn theo quan sát, bình luận này.

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Tiện cho dân, sao lại cản?

>> Đi xe khách buộc phải ra bến mua vé?
>> Một bộ phận quân đội Trung Quốc có hành vi bất tuân?
>> Binh pháp quan trường - kế thứ hai: “Tân tạo nhân diện”
>> Đồng ruble Nga mất giá kỷ lục
>> Mỗi tỉnh có hơn 6 nhà máy bia


L.ĐỨC - H.LONG

(PL)- Những năm 1980, việc đi lại của người dân từ tỉnh A qua tỉnh B chỉ do mỗi mình xe đò đáp ứng.

Khi đó, các bến xe là của Nhà nước và tất cả các loại xe đò đều thuộc quốc doanh hoặc hợp tác xã. Người dân muốn đi xe phải đến bến xếp hàng rồng rắn, chen lấn để được các bác Nhà nước bán cho tấm vé, rồi nhồi nhét lên những chiếc xe có từ thập niên 1950, 1960, thậm chí là xe chạy bằng than. Thành ra có câu: “Đi đò thì gọi, đi xe thì than!”.