Hiển thị các bài đăng có nhãn nước Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nước Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Văn hóa súng đạn gây tranh cãi

>> Cây xăng Nhật gây ‘sốt’ ở Việt Nam
>> Thầy Cương và sự ra đi của kẻ sĩ cuối cùng
>> Cán bộ chín ép, chín nhanh thành chín rụng
>> 1.500 cảnh sát bảo vệ hội nghị APEC tại Đà Nẵng
>> Nếu tôi là Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải?


Hiệu Minh

VNN - Sở hữu súng đạn đã là một phần của cuộc sống Mỹ. Cuộc tranh cãi dùng súng ở Mỹ đã tồn tại hơn hai thế kỷ nhưng chưa bao giờ họ có thể nghĩ đến chuyện cấm.

Cuộc tranh cãi dùng súng ở Mỹ đã tồn tại hơn hai thế kỷ nhưng chưa bao giờ họ nghĩ có thể cấm.

Vào đêm đón năm mới 2012, Sarah McKinley, bà mẹ trẻ 18 tuổi sống cùng con gái 3 tháng tuổi ở thành phố Oklahoma đã bắn chết Justin Martin, một kẻ đột nhập trái phép.

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Con tôi đã học đánh giày ở… Mỹ như thế nào?

>> Lệnh cấm dân Mỹ đi Bắc Hàn bắt đầu có hiệu lực
>> Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản
>> Người Việt Nam đầu tiên đặt chân đến châu Mỹ
>> “Âm mưu thôn tính” Đông Nam Á của người Nhật
>> Tiền Giang: 41 quyết định giải quyết khiếu nại của dân thì sai 39


Nguyễn Anh Thi

VNN - Trường trung học của con tôi với lịch sử 112 năm luôn đào tạo được nhiều học sinh có đủ kỹ năng để tự tin sống tốt trong các hoàn cảnh khó khăn của cuộc sống.

Tôi chuẩn bị đi công tác dài ngày và vì yêu cầu công việc, tôi cần đem theo quần áo, giày dép đẹp đẽ, trang trọng. Quần áo của tôi đã được ủi thẳng thớm, phẳng phiu. Duy chỉ có giày vì quá bận tôi không có thời gian mang ra hàng đánh. Rồi tôi nhớ ra trong nhà có sẵn một “tài năng”… đánh giày. Đó là con trai tôi, cháu về nhà nghỉ hè trước khi vào đại học ở Mỹ. Cháu biết đánh giày là do được dạy bài bản ở trường trung học.

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

3 giá trị làm nên nước Mỹ

>> Chân dung "ông trùm" "Khánh Trắng" một thời "bá chủ" giang hồ Hà Thành
>> Được phong tước Công chúa châu Á: Thêm trò lố của Lý Nhã Kỳ?!
>> Bỏng mắt ngắm thân hình Phó chủ tịch LĐ Xe đạp Việt Nam
>> Kiểm tra tài sản 1000 quan chức: TBT Trọng ‘đụng tường’?
>> Vụ đường sắt đội vốn 10.000 tỷ đồng: Thanh tra Chính phủ vào cuộc


Trọng Đức

TTVN - Mỗi quốc gia trên thế giới đều đặc biệt ở khía cạnh nào đó, có thể là về văn hoá, lịch sử, ngôn ngữ hay địa lý. Nhưng điều làm nên sự thành công độc đáo của nước Mỹ mà cả thế giới ngưỡng mộ là hệ thống giá trị của họ.

Nếu sống ở Mỹ bạn có lẽ quen thuộc với các đồng xu kim loại. Nhưng một điều có lẽ khiến bạn ngạc nhiên rằng hệ thống 3 giá trị xây dựng lên một xã hội Hoa Kỳ tự do, cởi mở và giàu có nhất thế giới đều được in trọn trên những đồng xu nhỏ bé này.

3 giá trị làm nên nước Mỹ là:

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Danh lợi, danh vọng và danh hão

>> Phun thuốc muỗi vào dân, tiệc nhậu trong tòa án
>> Hoa khôi “giống chó” thì đã sao?
>> "Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa"
>> Nợ công mỗi năm tăng 350 nghìn tỷ - Tiền đâu ra để trả nợ?
>> Ông Nguyễn Minh Triết: 'Phải rèn luyện để xứng đáng truyền thống gia đình'


Kỳ Duyên

VNN - Danh lợi hay danh vọng chỉ có ý nghĩa tích cực, nếu hàm chứa giá trị đích thực, góp phần thúc đẩy XH trở nên dân chủ, văn minh, công bằng và văn hóa. Nếu không, cũng chỉ là…danh hão.

Ngẫu nhiên trong tuần có hai vụ việc bao hàm một loạt các câu chuyện dính líu đến danh lợi, danh vọng- thứ hấp dẫn ma mị, khiến cả XH xôn xao bàn luận, với rất nhiều ý kiến đa chiều.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Không phải tạm dụng!

>> 35 triệu đồng chi phí chặt một cây xà cừ
>> Các nhà khảo cổ phát hiện tại Argentina boonker của các tội phạm Đức quốc xã
>> Brazil: Cựu giám đốc Petrobras bị bắt vì chuyển những khoản tiền lớn từ NH Thụy Sĩ
>> Hiểu như thế nào con số 226 người chết trong trại tạm giam?
>> Không gì nguy hiểm hơn một bác sĩ tồi còn mang mặt nạ nhân nghĩa


Lệ Hoa Wilson

(NV) - Tôi người Việt Nam. Ông xã người Mỹ. Chúng tôi gặp nhau và thành hôn năm tôi 30 tuổi, đã một lần ly dị và có hai đứa con. Ông xã thì cũng 30 tuổi và còn là trai tơ.

Vùng I chiến thuật lấy Ðà Nẵng (nơi tôi và ông xã gặp nhau) làm thủ phủ nên có rất nhiều bộ chỉ huy trong đó có nhà thương của Hải Quân Mỹ là trung tâm y tế cho tất cả binh sĩ Mỹ trong vùng. Qua khỏi ngã tư Mỹ Khê, quẹo mặt để đi vào núi Non Nước, nằm về phía tay mặt là nhà thương. Tôi đoán nó chiếm trọn ít nhứt là năm mẫu đất với các trung tâm y tế mổ xẻ, chữa trị đủ loại, nhà ở cho binh sĩ và dĩ nhiên là một nhà xác! Một nhà xác không có nhiều nước mắt vì thân nhân ở mãi mười ngàn dặm xa!

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Ai đang thống trị nước Mỹ ?

>> Ông Dũng bức xúc dự luật tị nạn cộng sản
>> Món nợ lớn đối với dân “trả càng sớm càng tốt”!
>> Hãy bỏ đi ý nghĩ "thất bại là mẹ thành công"
>> Tù nhân được kết hôn: Cuộc cân não giữa tình người và rào cản pháp lý
>> Mỹ tăng cường tập trận với đồng minh để đối phó TQ


Nguyễn Hải Hoành

Trả lời câu hỏi “Ai cai trị nước Mỹ?”, có lẽ nhiều người sẽ nói: chính phủ và Tổng thống Mỹ đang cai trị nước này.

Câu trả lời ấy không sai nhưng chưa đi vào bản chất vấn đề. Nếu tiếp tục tìm hiểu ta sẽ thấy Ai cai trị nước Mỹ là một vấn đề phức tạp, cho tới nay vẫn chưa có câu trả lời tương đối nhất trí mà tồn tại nhiều quan điểm khác nhau.

Một số quan điểm thông thường:

1. Quan điểm cho rằng mỗi quốc gia đều do một giai cấp nào đó thống trị, thí dụ các nước theo chủ nghĩa tư bản (CNTB) như Mỹ là do giai cấp tư sản thống trị, các nước XHCN do giai cấp công nhân thống trị.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Dư luận viên của Mỹ?

>> Cuba ‘sẽ không thay đổi chế độ’
>> ‘Văn hóa tiền mặt’ tiếp tay cho tham nhũng
>> Giải quyết khiếu nại: Đừng dựa vào báo cáo
>> Tiền Việt kiều gửi về ‘là phao cứu sinh’
>> Cách làm của Bảo hiểm xã hội Việt Nam... ít giống ai


Dương Quỳnh Khanh – Nguyệt San Việt Nam

Tác giả vừa từ Việt Nam sang du lịch Mỹ thăm con gái. Sau ba tháng thăm đất nước hợp chủng, bài viết ngắn sau đây cho thấy cách nhìn trân trọng bà dành cho nước Mỹ và người Việt ở Mỹ.*

Sau bao năm cầu xin, tôi đã được hưởng một phép lạ do Chúa ban tặng.  Đó là lần phỏng vấn thứ ba, tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ ở Saigon đã chấp thuận cấp visa cho tôi đi Mỹ thăm con gái và con rể. Lần thứ ba này, con rể người Mỹ đứng ra bảo lãnh và kèm theo một thư cam kết.

Hai lần bị từ chối trước làm cho tôi nản lòng, vì lý do không có tài sản, không có gì ràng buộc với Việt Nam . Nay, nhờ con rể người Mỹ bảo lãnh, việc cam kết tôi không có lý do gì lưu trú tại Mỹ có vẻ đáng tin hơn.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Việt kiều ở Mỹ là 'tù khổ sai'!

>> Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ
>> Vụ Kiều nữ Hải Dương: Cần làm rõ sự thật
>> Tại sao Việt kiều dám nói thật?
>> Hòa giải dân tộc - chuyện tưởng không bao giờ cũ!
>> Giải độc thông tin 'Ở Mỹ bị bóc lột khủng khiếp' và người lao động ở xứ dân chủ có những quyền gì?


Quỳnh Như

Đất Việt - Hàng ngày, trên khắp đất nước Việt Nam, vẫn có rất nhiều người mòn mỏi chờ đợi được đến với vùng đất hứa: nước Mỹ.

Để có thể chạm đến “giấc mơ Mỹ”, nhiều người có thể chờ đợi hơn 10 năm theo diện đoàn tụ, có người thậm chí còn chấp nhận kết hôn giả, du học giả… Nhưng, với những người Việt hiện đang ở Mỹ, thì nước Mỹ không phải là thiên đường như mọi người lầm tưởng. Để hưởng thụ cuộc sống được cho là “chất lượng cao” ở nước Mỹ, họ phải nai lưng ra làm việc, vất vả như một con trâu, chẳng khác gì “tù khổ sai”.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam

>> Một nước Nhật quá xa xôi!
>> Bộ Công an tổ chức tang lễ Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ
>> Từ bức tâm thư gửi Thủ tướng đến đống bạc chết trong kho
>> “Cần thay đổi Văn hóa ứng xử học đường”
>> Bitcoin bùng nổ: Liệu loại tiền mã hóa phổ biến nhất thế giới sẽ thịnh hay suy?


FB Trung Nguyên

Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Trước mắt, vẫn thấy uể oải với những cú nhấp chuột...

>> Ra tù, họ còn gánh nặng bệnh tật suốt đời
>> Thêm 8 người bị giam oan ở Bắc Giang
>> Án oan 10 năm: “Tán” chuyện.... đạo diễn, biên kịch tài ba


Suốt buổi sáng “cày” nát cả Internet vẫn thấy chẳng có tin nước ngoài nào thật sự đáng đọc. Nói cho đúng hơn là đáng chú ý đến mức cần phải lưu lại. 

Thực tế thì thế giới làm sao có thể thiếu tin và giới báo chí làm gì thiếu chuyện để thuật nhưng bi kịch ở chỗ ngày càng người ta càng bị bội thực tin tức. Càng tiếp cận nhiều tin càng khiến não bị overload và càng khiến có cảm giác ngán đọc tin. 

Tréo nghoe thay, chính cái sự bùng nổ thông tin là lý do khiến báo chí thế giới khủng hoảng, không chỉ báo in mà cả báo mạng. Xem tờ nào cũng thấy bao nhiêu đó chuyện quả thật là ngán. Cái thời mà một tờ báo vớ được một tin exclusive đắt như vàng có thể chưa chết nhưng bắt đầu tàn. 

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Nước Mỹ số một vì "toilet"?

>> Nga tố cáo Mỹ “chơi xấu”
>> Nga tố bị Mỹ “bắt chẹt” vụ Syria
>> Ông Putin được dành 1 chương trong sách giáo khoa sử ở Nga
>>>>> Lời giải cho những nhà vệ sinh dát vàng


Tác giả: Phượng Vũ

Lợi tức đầu người (GDP) dân Na Uy đứng hạng 3 trên thế giới : 65,500 USD 1 năm, Mỹ hạng 7 = 50,000usd,  nhưng vật giá ở Na Uy cao hơn Mỹ gần 3 lần, xăng giá 11usd /1 gallon, sale tax 25%, nhà hàng không cho free nước đá lạnh như Mỹ, khát phải mua 1 chai nước nhỏ giá 24 Krone = 4USD, suy ra nếu so sánh GDP Mỹ với vật giá Âu Châu thì GDP Mỹ phải cao hơn 150,000 USD !

Ngay giữa thành phố Oslo là công viên tên Vigelandsparken Sculpture Park có những bức tượng điêu khắc mỹ thuật, rộng 80 mẫu, hàng triệu du khách đến mỗi năm..nhưng chỉ có 1 nhà vệ sinh bên cạnh quán nước ngoài cổng, phải nhét đồng 10 Krones (1.75USD) để sử dụng, nhìn đoàn người xếp hàng rồng rắn bên ngoài chờ là... nhịn luôn !