Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn quang dy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn quang dy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Văn hóa đối thoại & Đồng thuận quốc gia

>> Stalin: tư tưởng độc tài và gia đình bất hạnh
>> Chiếc ghế ông Thưởng và thời vận Đối Thoại
>> Vay tiền và ‘cõng rắn cắn gà nhà’
>> Bôi nhọ lãnh đạo cao cấp sẽ bị coi là tội hình sự?
>> Lời xin lỗi của Cục trưởng và chuyện bi hài cấp phép ca khúc


Nguyễn Quang Dy

(Viet-studies) “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” (Hồ Chí Minh)

Điều cụ Hồ nói năm 1945, đến nay (sau 72 năm) dường như vẫn chưa hề thay đổi. Gần đây, dư luận lại ồn ào tranh cãi về vấn đề đối thoại. Trong bài này, tôi không muốn phân tích liệu ý định đối thoại đó là thực hay ảo, mà chỉ bàn về văn hóa đối thoại và đồng thuận quốc gia. Tôi cũng không muốn so sánh ý định đối thoại mà ông Võ Văn Thưởng (trưởng ban Tuyên Giáo TW) vừa đề cập, với ý định tổ chức “Hội nghị Hòa hợp Văn học Dân tộc” mà ông Nguyễn Hữu Thỉnh (chủ tịch Hội Nhà Văn VN) đã nói đến, mà chỉ điểm lại mấy nét chính trong bức tranh phác họa về đối thoại đang là tâm điểm gây tranh cãi hiện nay. Tuy sự kiện trên gây ồn ào thế giới mạng, nhưng vì lý do gì đó báo chí chính thống hầu như không đề cập.    

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Những nghịch lý chết người hay bi kịch của một quốc gia

>> Đình chỉ thi công công trình trên núi Sơn Trà
>> Chọn Voọc chà vá chân nâu hay khách sạn?
>> Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ rót tiền vào công ty kinh doanh yếu kém
>> Thời báo Hoàn Cầu kêu gọi "dạy cho Hàn Quốc một bài học"
>> Những viên ngọc kiến trúc của Việt Nam đang dần biến mất


Nguyễn Quang Dy

(Viet-studies) “Chính trong những khoảnh khắc đen tối nhất, ta phải tập trung để thấy được ánh sáng”. (It is during our darkest moments that we must focus to see the light – Aristotle)

Một số nghịch lý chết người có thể làm chính trị suy đồi và kinh tế tụt hậu, dẫn đến bi kịch quốc gia. Nguyên nhân chính là do hội chứng cực đoan và ngộ nhận, vì cực đoan thường dẫn đến vô cảm và ngộ nhận thường dẫn đến vô minh. Vô cảm và vô minh vốn là bi kịch lớn của con người, như một căn bệnh mãn tính rất khó chữa.