Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhân văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Bảo hiểm y tế hộ gia đình: Dân có chịu thiệt?

>> Sân bay Quảng Ninh ‘đáp’ ở Phan Thiết?
>> Mưa lũ trái mùa ở Quảng Nam: "Chúng tôi mất trắng rồi!"
>> 'Ép buộc' bảo hiểm y tế tự nguyện
>> Ngọc Trinh làm phim: 'Mất hết cũng không đến nỗi chết đói'
>> 10 tháp truyền hình cao nhất thế giới đều thuộc các nước giàu


Hồng Hải

Dân Trí - Thay vì bán thẻ bảo hiểm y tế (BHYT) riêng lẻ, nay người dân muốn mua BHYT phải mua theo hộ gia đình. Theo Bộ Y tế, việc đóng BHYT theo hộ gia đình đảm bảo sự chia sẻ ngay từ những người thân với người bệnh đau ốm trong nhà.

Luật BHYT sửa đổi quy định người dân muốn mua thẻ BHYT phải đăng ký theo hộ gia đình. Theo đó, người thứ nhất đóng tối đa bằng 4,5% mức lương cơ sở, người thứ hai, thứ ba, thứ tư đóng lần lượt là 70%, 60%, 50% mức đóng của người thứ nhất. Từ người thứ 5 trở đi mức đóng bằng 40% của người thứ nhất.

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Truyền hình thực tế: Đừng đùa với nước mắt khán giả!

>> Loanh quanh loa phường
>> VTV phát thông báo xin lỗi về "Điều ước thứ bảy"
>> Đạo diễn Điều ước thứ 7 nhận lỗi chuyện vợ chồng hát rong
>> Dân khóc trên những bãi cỏ dại… triệu đô
>> Xem Bill Gates uống nước được xử lý từ chất thải


Ngọc Diệp - Mi Ly
(Thể thao & Văn hóa Cuối tuần)

Dân Trí - Một chương trình làm khán giả thích thú, hoặc cười là một chương trình thành công. Một chương trình làm khán giả khóc thì còn trên cả thành công.

Nước mắt của khán giả đã trở thành một loại “thước đo”, một áp lực vô hình đặt lên vai những người làm các chương trình truyền hình thực tế (THTT). 

Lợi nhuận từ THTT đã khiến những nhà sản xuất ra sức tìm đủ mọi cách làm khán giả rơi lệ, họ đã phải vận dụng tới những “chiêu trò” tinh vi nhất. Ngay cả thí sinh, nhân vật tham gia chương trình cũng nhìn thấy lợi ích từ việc này. Chúng tôi tạm sử dụng khái niệm “kích dục thương hại” (tiếng Anh “poverty porn”) theo cách dịch của nhà báo Đinh Đức Hoàng, vì đây là cách dịch thoát ý và nói lên bản chất vấn đề nêu trên.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Dị đoan và nhân văn

>> Phong tướng để làm gì?
>> Gặp 'tai nạn' vì... đúng quy trình
>> 'Sợ đủ thứ' hay dám quyết, dám chịu?
>> Tinh trùng tổng thống Nga và hội chứng thơ mưa ở Việt Nam
>> "Năn nỉ xin"... được sống!?


FB Bố Cu Hưng

"Tuyên án tử hình tại phiên toà hoặc làm chủ tịch hội đồng thi hành án tử hình tại pháp trường, áp lực ghê lắm. Anh biết không, có những vụ án ma tuý, biết trước con mình bị án tử, người nhà vây lấy toà, khóc như đưa ma. Có những người vợ người mẹ chới với chạy theo bị cáo khóc ngất.

Tuyên án tử hình hay ra lệnh thi hành án, là tước đoạt mạng sống của một con người. Cho dù người đó gây tội ác, mình thay mặt pháp luật ra lệnh trừng trị họ, thì cũng làm sao khỏi tâm tư.

Chỗ tôi, khi giao hồ sơ những vụ như thế, tôi không bao giờ giao cho thẩm phán là phụ nữ có thai, hay những thẩm phán nhà có đám hiếu, đám hỉ. Họ sắp làm sui, chuẩn bị thành ông, thành bà, giao cho họ xử án tử, là gây áp lực tâm lý, cán cân công lý làm sao chuẩn xác. Chưa kể, người ta kiêng khi nhà mình có việc mà lại tuyên chết người khác! Thẩm phán cũng là con người như mọi người thôi!

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Người "thắng cuộc" cũng đói vàng cả mắt

>> Thủ môn The Vissai Ninh Bình bị bắt
>> Thanh Phúc nhận HC vàng sau bốn tháng kết thúc SEA Games 27
>> Thêm sếp của 5 công an đánh chết người bị tình nghi có tội
>> Đài Loan: Một quan chức cấp cao quân đội ngồi tù 20 năm vì làm gián điệp cho Trung Quốc
>> Mười năm sau chiến tranh: Cả người chết cũng bị lừa


FB Phuong Dang Bich

Tôi không đủ kiến thức để lạm bàn về cuộc chiến ở Việt Nam, trước khi nó kết thúc vào ngày 30/4/1975. Trên thế giới, có mấy nước không xảy ra nội chiến? Nhưng cái cách người ta đã khép lại quá khứ, có vẻ nó nhân văn hơn chúng ta?

Năm 1984, trong một chuyến cùng các anh chị trong cơ quan vào Hòa Vang - Đà Nẵng công tác, tôi có dịp tiếp xúc với những công nhân trẻ, và là người địa phương. Cùng ở một dãy nhà tập thể, thấy có khách ngoài Hà Nội vào, thái độ lại thân thiện nên họ hào hứng bắt chuyện. Ban đầu còn rụt rè, sau thì chân tình, cởi mở hơn. Không biết do cùng lứa tuổi, hay do sự chân thành mà họ bắt đầu tin tưởng, để có thể tâm sự mà không thấy ngại ngần.

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Bài thơ đôi dép

>> "Tôi đi hối lộ... "
>> Cố gắng và tiến bộ (Phiếm)
>> Cơm gánh vỉa hè
>> Chính sách phải có chữ tình (Nhưng cũng qua việc lấy ý kiến của nhân dân thì thực tế có những điều cần phải chấn chỉnh. Đối với địa bàn dân cư, các xã, phường tổ chức lấy ý kiến ở cuộc họp tổ dân phố hoặc cấp thôn. Nhưng với hai vấn đề lớn như vậy mà tổ chức hai cuộc họp vào buổi tối, mỗi cuộc chỉ trong khoảng thời gian 1-2 giờ thì bà con chưa góp ý được bao nhiêu. Đó là chưa kể trình độ dân trí ở nhiều địa bàn còn thấp, bà con chưa được tìm hiểu văn bản, chưa biết đóng góp cái gì.)
>> Người Việt nghèo nhất trong nhóm người châu Á tại Mỹ (??? - hơn 2 triệu người!)


Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Hãnh diện vì con

>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách! (Các anh lúc nào cũng nói tất cả vì tương lai con em chúng ta. Nhưng đất để mở rộng nơi vui chơi, sinh hoạt, học tập cho thiếu nhi không có, lại đi lấy bớt đất dành cho thiếu nhi là thế nào?)
>> “Phải biết rút lui nếu tín nhiệm thấp” (Còn lâu! Mời bà con xem lại bài >>> này)


Lời bàn: Ngày Gia đình Việt Nam (28/6) sắp đến, post lại bài viết đã lâu của nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn, xem như một trải nghiệm đầy nhân văn và thú vị! (MP)

TRƯƠNG NHÂN TUẤN

Ở bên này, ai mà biết đến gia đình tôi, đều cho rằng tôi «có phước». Các con tôi đều nổi tiếng học giỏi, đều học «trường lớn» và tốt nghiệp trường lớn. Dầu vậy tôi vẫn có điều lo mà không nói ra : không phải con tôi đứa nào cũng học giỏi như mọi người nghĩ. Thằng «út» của tôi nó không học giỏi, nếu không nói là nó không chịu học hành gì hết !

Nói không chịu học hành gì hết thì cũng quá. Nó cũng đậu «bac», tức bằng tú tài, nhưng đậu vớt, tức đậu dưới sự sỉ vả của ban giám khảo. Ba tháng trước khi thi, bắt đầu «giám sát» để bắt nó ôn bài. Nhưng không bài nào, không môn gì, hỏi mà nó trả lời thông suốt. Đầu óc nó cứ lểnh đểng lãng đãng nơi đâu. Nó chỉ lanh khi ra sân banh giao đấu. (Nó là «pilier» của đội banh rugby tỉnh nhà, từng hai lần đoạt giải). Dĩ nhiên đậu vớt thì không đủ điểm vào học lớp «dự bị» (nhằm để thi vào «trường lớn») như hai thằng anh của nó. Hai thằng anh nó đều đậu vào «trường lớn», một đứa Normale Sup, một đứa Ecole Centrale. Thì phải vậy, nó lẹt đẹt học «trường làng» DUT hai năm. Lẹt đẹt ở đây đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sổ điểm của nó cuối năm chỉ đều nhem nhém hơn trung bình một chút. Tức vừa đủ để lên lớp, nhưng lên lớp với sự bất bình của toàn ban giám học. Tôi cứ nghĩ, con thì đứa này đứa kia. Thằng này học dốt nhưng không bị «doublé – tức học lại», không phá làng phá xóm thì cũng phước đức lắm rồi.