Hiển thị các bài đăng có nhãn phá hoại rừng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phá hoại rừng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Đà Nẵng và tinh thần công dân

>> Tướng Thước: Chủ tịch Đà Nẵng có nhiều tài sản thế?
>> Lãnh đạo tỉnh bỏ họp hành đi cà phê với doanh nhân
>> Lãnh đạo doanh nghiệp Việt đang đi chậm hơn thế giới 15 năm
>> Con dâu người tiền nhiệm trở thành người tình của quan đầu tỉnh
>> Cú chót đau đớn của vợ chồng tiếp viên hàng không buôn vàng


FB Le Trong Vu

Lãnh đạo có tài sản "khủng" không quan trọng bằng thái độ của người dân về chuyện ấy. Tâm lý cho phép "ăn được làm được" thật ra đáng ngại hơn nhiều việc ngân sách quốc gia bị thất thoát, nó "hợp pháp hoá" hành vi tham nhũng của chính trị gia, một dạng tâm lý kiểu "hội chứng Stockholm", nơi nạn nhân thông cảm và ngưỡng mộ ngay chính những thủ phạm gây ra thiệt hại cho mình. Xây cầu hay mở vài con đường là công việc chứ không phải công lao, chưa kể nếu xã hội minh bạch, cây cầu và con đường ấy nhiều khả năng sẽ được xây dựng to đẹp và đưa vào phục vụ những người đóng thuế hiệu quả hơn.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016

Rừng bảo tồn là con ngỗng béo!

>> Khởi tố vụ bắn chết Bí thư, Chủ tịch HĐND Yên Bái
>> Súng bắn lãnh đạo Yên Bái 'xả hết đạn'
>> Vụ phá rừng tại Yên Bái: Yêu cầu cơ quan công an vào cuộc
>> Ý kiến người dân về TTHCTT Đà Nẵng: Nên di dời
>> Ngọc Trinh diện bodysuit ngắm hoàng hôn ở Hy Lạp


ĐỖ DOÃN HOÀNG

LĐO - Đi bộ, leo núi, mưa sạt không thể vượt qua nổi các con đèo vòi vọi, từ mờ sáng luồn rừng, đến 16 giờ chiều, chúng tôi mới tìm được một nóc nhà để xin… ăn trưa. Giở tấm bản đồ ướt nhoe nhoét ra, thấy mình đang vật lộn trong Khu bảo tồn thiên nhiên Nà Hẩu diện tích 16.000ha, thuộc huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái. Chao ôi, toàn những cái tên xã (chứ chưa nói tên bản) thoáng nghe đã thấy gập ghềnh trắc trở: Đại Sơn, Nà Hẩu, Mỏ Vàng, Viễn Sơn. Lếch thếch bò theo các con đường trơn, đến 19h cùng ngày, thì hun hút dưới chân đèo, trong sương mơ, hiện ra một quầng sáng lờ nhờ. Cuộc sống có ánh điện của xã vùng cao Mỏ Vàng cứ treo trong cơn đói, trong rét run tuyệt vọng của những kẻ “bước đã mỏi mà trông càng thấy mỏi”.

Chúng tôi như cô bé bán diêm sắp chết đói nằm mơ về một con ngỗng quay béo ngậy, ngỗng loạng quạng tiến về phía em, trên lưng ngỗng cắm sẵn bộ thìa dĩa leng keng. Chợt nảy ra so sánh, rừng bảo tồn nơi này, với những cây gỗ đường kính gần ba mét bị chặt hạ đầy khuất tất kia, cũng chỉ là một đàn ngỗng béo trong mắt những kẻ sấp mặt vì tiền mà thôi.