Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

'Đại tướng quân', anh có bằng tiến sĩ chưa?

>> Sự thật, điều hư cấu và Biển Đông
>> Hồ Ngọc Hà: 'Nếu lấy chồng nhà giáo có lẽ tôi hạnh phúc hơn'
>> Chị ve chai đã gửi 5 triệu yen vào ngân hàng khác
>> Luật biểu tình, án tử và lời dạy của người xưa
>> Án lệ Miranda và “quyền được biết quyền của mình”


Trần Văn Tuấn

VNN - Lâu lắm nữa, xã hội ta mới sống đúng theo những gì mình có. Khi đó sẽ có nhiều người ngẩng cao đầu cùng câu nói: Xin lỗi, tôi không phải là tiến sĩ!

Mất gì cũng được, không thể mất mặt

Trong truyện ngắn “cụ Chánh Bá mất giầy” của Nguyễn Công Hoan, có một chi tiết khá thú vị, đó là khi xong chầu tổ tôm, cụ Chánh thấy bỡ ngỡ đôi chút khi phát hiện ra đôi giày mà mình đang xỏ nó quá mới so với đôi mà cụ vẫn đi, nhưng cụ vẫn thản nhiên xỏ tiếp và ra về trước cái thở phào nhẹ nhõm của chủ nhà.

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Người Việt chưa giàu đã sang: Vì kiếm tiền... dễ quá!

>> Ngân hàng, chứng khoán hay bất động sản: Lĩnh vực nào dễ bị rửa tiền?
>> Chờ hết thảy mọi người về hưu sẽ biết!
>> Đà Nẵng – Huế: Chỉ là cuộc chiến tranh giành đất?
>> 10 năm khổ sở đòi hủy giấy đất
>> Căng thẳng quan điểm đối ngoại dẫn đến bắt nhà văn


Theo Thanh Huyền - Đất Việt

Dân Trí - "Phải biết quản lý sao cho hợp lý, để xóa bỏ được văn hóa thích bằng chị bằng em của người Việt".

Đó là những chia sẻ của TS Bùi Ngọc Sơn, Trưởng phòng Kinh tế thế giới, Viện Nghiên cứu chính trị thế giới, trước câu chuyện xài sang của người Việt, ông Sơn cho rằng đây là tật xấu của người Việt cần sửa chữa.

Chơi ngông, chơi sang

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Có lẽ tôi sẽ phải lấy vợ hai

>> Cũng nhờ cái giàn khoan
>> Bát mì sân bay, thượng đế và hạ đế
>> “Phần mềm phần cứng” của Hội An
>> Hàn Quốc chuẩn bị lộ trình thống nhất với Triều Tiên
>> Phương Tây cáo buộc vũ khí Nga tràn ngập Ukraine


Huy Cường

GĐVN - Vị khách ngồi trước mặt bà chuyên gia tư vấn hôn nhân tuy hơi mệt mỏi nhưng vẫn phô ra sức vóc mạnh khỏe, anh đang ở tuổi bốn lăm. Cách vào chuyện của anh hết sức điềm tĩnh, không hề mất thăng bằng, hoang mang.

Như là duyên kiếp.

Hồi năm 2012 cơ quan biệt phái anh ra điều tra thị trường ở miền Bắc vài tháng.

Cuối tháng anh phải trở lại Sài Gòn báo cáo và tham dự cuộc họp hội đồng quản trị vài ngày. Anh gửi chiếc ô tô con lại một nhà triển lãm cũ của quân đội. Anh chọn điểm này vì an toàn và khi ra, rất tiện lấy xe.

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Đàn bà cá tính thì đa truân, tại sao?

>> Thực
>> Giảm xô lệch trước “giá trị ảo” cho người trẻ
>> Nhìn lại chuyến thăm VN của ngoại trưởng John Kerry
>> Bí quyết trẻ lâu của phụ nữ Pháp


Khánh Vân

Guu.vn - Tại sao đàn bà cá tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm.

Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua. Nhưng còn hôm nay thì sao? Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà.

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Lo cho con từ A đến Z, làm sao nó bước vào đời được?

>> Những tín đồ của niềm tuyệt vọng
>> Chồng ơi, em… mặc quần vào nhé
>> 7h sáng nay, tàu ngầm Kilo Hà Nội tới quần đảo Trường Sa
>> Hàng loạt qui định quan trọng có hiệu lực từ ngày mai


Trang Hạ

Mình có ông anh họ, con sắp tốt nghiệp đại học. Một hôm ông gọi mình đến giọng rất hệ trọng: "Anh xin cô ý kiến để định hướng tương lai cho thằng cu nhà anh!"

Anh thông báo tình hình rất nguy hiểm, là nó mê game điện tử, suốt ngày ngồi máy tính. Mình bật cười bảo, cả thế giới này đều thế cả, con anh ở tuổi này, mà không mê chơi máy tính, lên mạng, không chơi game, thì chắc chắn nó có vấn đề nặng về đầu óc hoặc về tính cách. Còn thì tự nó sẽ nắn chỉnh bản thân. Sợ nhất là nó hờ hững với tất thảy mọi thứ ấy chứ.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Anh hàng xóm

>> “Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”
>> Chủ tịch xã bỏ nhiệm sở vì... mê gái (đúng quy trình?)
>> Tài xế xe bị hôi bia sẽ không phải đền bù bất cứ khoản nào (nhân tiện mơi bà con đọc lại bài >>> này!)
>> Hình ảnh phản cảm
>> Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)
>> Câu hỏi ai báo tin cho Dương Chí Dũng còn bỏ ngỏ


Anh chồng bước vào phòng tắm ngay sau khi vợ anh vừa tắm xong và có tiếng chuông cửa reo. Cô vợ vội vàng quấn khăn tắm quanh người và chạy ra mở cửa. Cửa mở và anh chàng hàng xóm đang đứng đó. Cô chưa kịp nói lời nào thì anh ta đã nhanh nhảu: 

- “Tôi sẽ đưa cho cô 500 k nếu cô gỡ chiếc khăn tắm ra.” 

Sau khi suy nghĩ và đắn đo một hồi, cô vợ gỡ chiếc khăn tắm và đứng trước mặt anh ta không mảnh vải che thân.

Sau vài giây, anh ta đưa cô 500 k và ra về. Cô vợ quấn lại chiếc khăn quanh người và bước vào phòng tắm. Anh chồng hỏi: 

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Nghĩ mãi, nghĩ cũng không ra hết được

>> Ai là trụ cột bảo vệ chủ quyền?
>> Vụ mang di ảnh đi khiếu kiện: Khởi tố, bắt tạm giam 7 người
>> Trước dân sống bằng luật rừng, giờ sống trong…rừng luật


Học làm báo theo phương pháp “người nhạc trưởng” (maestro concept), các chuyên gia dạy rằng, khi tổ chức đề tài, phải biết đặt mình vào vị trí của công chúng (độc giả, khán giả, thính giả) để đề ra các câu hỏi mà công chúng mong đợi tác phẩm phải trả lời, phải tiếp cận vấn đề theo góc độ công chúng nghĩ chứ không phải là nhà báo muốn.

Hôm rồi, nhà mất trộm, bạn bè đến chia sẻ, quan sát và bàn rằng nhà mình còn nhiều chỗ trộm có thể tấn công. Thế là kêu thợ vào gia cố cửa cổng và làm thêm song sắt. Vợ bảo, anh phải đặt mình vào vị trí thằng/con ăn trộm để nghĩ xem còn chỗ nào có thể vào được nhà chúng ta không, mình sẽ gia cố thêm, ít ra thì cũng làm chậm quá trình đột nhập của chúng...

Nghĩ mãi, nghĩ cũng không ra hết được. Nhỏ lớn chưa đi ăn trộm bao giờ nên không có "trải nghiệm trộm" đặng đặt mình vào vị trí chúng nó mà nghĩ. Haizza….

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Quà muộn

>> “Chết gí” mặt bằng cho thuê
>> Máy bay VNA gãy càng, rơi lốp hạ cánh xuống Đà Nẵng
>> Máy bay Việt Nam phải hạ cánh khẩn cấp tại Uzbekistan


Hắn bao giờ cũng vậy, lầm lì, lạnh lùng. Nàng từ lâu đã ghét cay ghét đắng hắn, rất sợ hắn và rồi... yêu hắn. Từ ngày hắn và nàng cưới nhau, nàng vẫn còn giữ như in những cảm giác ấy, ghét, sợ và yêu...

Sáng Chủ Nhật, hắn tự thưởng cho mình một tách cà phê nóng bên cạnh một tờ báo mới, hắn nhìn lịch block rồi nói vu vơ "đàn bà thật lắm ngày...", thế rồi hắn đốt thuốc và dìm mắt vào những dòng chữ lăn tăn trên mặt báo. Nàng đang chuẩn bị bữa ăn sáng trong bếp, quan sát, lắng nghe và im lặng...

Buổi trưa, cơm nước xong, hắn leo lên giường đánh một giấc nồng. Nàng dọn dẹp, rữa chén và im lặng...

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Trẻ con lại dạy ta những bài học rất đời thường

>> Mở đường đón Đại tướng về quê
>> Chuyên cơ chở thi hài Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặc biệt thế nào?
>>>>> Đãi ngộ kiểu EVN, lao động "sướng như tiên"
>> Điều chuyển 1.023 vị trí công tác để ngừa tham nhũng
>> Công an vội chôn bị can


Hạnh phúc nào có ở đâu xa nó ở ngay trên nụ cười bọn trẻ!

Khi người lớn đang bực bội vì dự án không được ký duyệt, thì cô cháu gái vẫn vui cười dù nó vừa bị mẹ từ chối cho tiền đi mua kem.

Khi người lớn đang buồn vì một tình yêu vừa rời xa, thì cô cháu gái vẫn tung tăng dù bị đứa trẻ hàng xóm trêu chọc cho phát khóc

Khi người lớn còn đang ngập ngừng bởi một đứa nhỏ có bề ngoài dơ bẩn chìa tay ra xin, thì cô cháu gái đã nhanh tay trao cho cậu bé chiếc bánh của nó...

Khi người lớn gắt ầm nhau lên vì nhà bừa bộn thì cô cháu gái vẫn tươi cười với bà, nhanh nhẩu thu dọn đồ và tiếp tục ngồi chơi ghép hình trên nền nhà ấy...

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Mấy đứa con dâu nó lỳ... như trâu!

>> Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết
>> Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”
>> Vụ án "Bầu Kiên": Ngân hàng Vietbank và Kienlongbank có liên quan gì?



Bà mẹ vợ đến thăm, vợ đi vắng, thằng "rể quý" lon ton pha ấm trà, bày một đĩa bánh quy, một đĩa trái cây... tiếp đãi mẹ vợ.

- Chà .., con rể thật chu đáo! _ Bà mẹ vợ bắt chuyện:

- Con à! Vợ con thấy vậy chứ còn dại lắm, khờ lắm .., không được lanh lợi như người ta _ Uống một ngụm trà, bà mẹ vợ nói tiếp: "Có gì nhờ con chỉ vẽ, dạy bảo thêm, việc gì nặng nhọc quá con giúp đỡ nó một tay, vợ chồng mà... tối lửa tắt đèn có nhau... con nhé!"

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Đem Rác ra để đọ với Rác

>> Đang học, phải… nhập ngũ
>> Bất ngờ vì không thi mà…trúng tuyển đại học


Mở Miệng là cách đem Rác ra để đọ với Rác Mậu Dịch : Ý kiến ngắn của Nguyễn Hoàng Đức

"Chào bạn Giao. Tình cờ tôi lang thang trên mạng gặp lời mời của bạn. Tôi cám ơn bạn đã giành cho tôi sự trọng thị, chính thế mà tôi viết vài lời đáp lại. 

Tôi cho rằng nhóm Mở Miệng đã thực hiện ít nhất cuộc “cách mạng” về tâm lý. Có lẽ mọi cuộc cách mạng trên đời đều bắt nguồn từ tâm lý. Nhưng theo tôi họ chưa cách mạng về mỹ học tiền phong. Nhưng họ cũng đã rất sòng phẳng đàng hoàng khi tự nhận mình là thơ rác. 

Đó cũng là cách đem rác ra để đọ với thơ rác rưởi mậu dịch. Rác đọ rác là đúng lý công bằng, chứ người ta không nên đem nhạc giao hưởng vào gảy cho đàn trâu ăn cỏ tem phiếu nghe. Ít ra về thái độ, cũng như tâm lý dấn thân của họ là một cú đánh thức sự nhàm chán buồn ngủ của văn đàn cửa quyền ỷ thế bao cấp tem phiếu"

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

2 đô la và 1 giờ

>> Cười ba tiếng!
>> Tại sao phải biết bơi?
>> Ðâu rồi... hát ru?
>> Có tội với trẻ
>> Mai Khôi: Có con là sự vô minh của loài người (Họ nghĩ kiểm soát sự phát triển của con cái bằng cách "mua" ghế, mua chức tước cho con cái mình thì đã là trách nhiệm rồi, nhiều người còn lạm dụng quyền cha mẹ bắt buộc con cái từ bỏ những ước mơ riêng để đi theo hướng mà bố mẹ nghĩ là tốt cho con.)


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Thế giới riêng

>> 50 tỷ đồng cho đề án giáo dục cho đồng bào dân tộc
>> Bi kịch những đứa trẻ có cha mẹ vẫn bị gửi vào trại mồ côi
>> Trẻ kêu bị đánh - cô giáo khuyên 'không nên tin lời trẻ con'
>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách!
>>>>> Triết lý... quả mít? (... cái gì cũng là mũi nhọn, hóa ra là quả mít.)


Băng Sơn

Ai cũng từng là trẻ thơ. Nhưng cuộc đời xô đẩy, sóng gió nắng mưa đã lấy đi của nhiều người phần hồn nhiên chất phác thần tiên trong trắng ấy. Nhiều người đánh mất tuổi thơ của mình, bỏ  quên nó trong dĩ vãng, nên có bậc bố mẹ khô cần, không hiểu được trẻ thơ cần gì, mơ ước ra sao, tưởng tượng thế nào…

Bắt người lớn phải hồn nhiên y hệt trẻ thơ là không được. Chả khác nào bắt cụ già chạy thì tốc độ với thanh niên. Nhưng để tạo ra thế hệ kế tiếp tốt đẹp, thành những con người chân chính, tài năng, hoàn chỉnh (ít ra là gần hoàn chỉnh), thì mỗi con người lớn đều phải tạo ra cho mình sự thông cảm, hòa đồng, chan hòa với trẻ thơ.