Hiển thị các bài đăng có nhãn thương binh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thương binh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Chiến tranh không đùa với ai cả!

>> Một km đường cao tốc ở Việt Nam giá bao nhiêu?
>> Xà cừ đắc tội gì với Hà Nội?
>> Đừng biến du lịch sinh thái thành “con tin”
>> Kiểm tra tài sản 1000 quan chức: TBT Trọng ‘đụng tường’?
>> Kết luận của Thủ tướng về việc sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất


Lê Thị Hương/Infonet

“Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ…”

“Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa”

Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa "đi B". May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Đơn xin làm…thương binh

>> Nhà hát Lớn khoác áo màu… dịch tả
>> Thủ tướng: Bổ nhiệm cán bộ phải thực sự công tâm
>> Bí thư huyện làm Phó Tổng Thanh tra Chính phủ
>> Phá dỡ biệt phủ 100 tỷ xa hoa trên đèo Hải Vân
>> Đà Nẵng: Nên dừng đồ án quy hoạch sông Hàn của JiNa ở mức… ý tưởng!


Blog Hiệu Minh

Hôm trước đọc bài trên VNN về vấn nạn “Đơn xin” của nền hành chính Việt Nam, nhớ hồi còn bé đầu những năm 1960 tôi đang học cấp 1, bố tôi lên ủy ban xin cái gì đó, đều nhờ tôi viết hộ cái đơn.

Nào là “Đơn xin vào hợp tác xã” dù ông ghét cay ghét đắng cái tổ chức phá hoại nền nông nghiệp này, “Đơn xin giấy khai sinh”, rồi “Đơn xin làm thịt lợn ốm”.

Quen tới mức tôi viết vào trang cuối của cuốn vở cái Đơn xin cưới vợ từ hồi lớp 3. Thầy Huấn đọc được và cười, lớn lên đủ tuổi kết hôn, thời của em sẽ không phải làm đơn xin cưới vợ đâu.

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Chỉ thương cảm mà không hành động là chưa đủ

>> Đừng dạy trẻ kinh doanh… lì xì
>> Ngậm miệng là thượng sách
>> Không đủ, thậm chí là sự tử tế
>> Giáo sư Ngô Bảo Châu: Cả đắng cay cũng nằm trong hạnh phúc
>> Thủ tướng: 'Không bao giờ quên cuộc chiến biên giới 1979'


Nguyễn Đình Xê (theo Lao động)

VNN - Tôi mang ơn tiếng đàn của chú Thụy vào mỗi sớm mai nhưng chỉ nhận ra điều này khi xa tiếng đàn của chú.

Chú Thụy là một nhạc công khiếm thị, sống trong căn hộ đối diện nhà tôi trên tầng một của chung cư. Sớm sớm, tôi thường thức dậy trong tiếng dương cầm êm ả vang ra từ căn hộ của chú. Dường như sợ quấy rầy nhiều người còn ngon giấc, tiếng đàn của chú thường chậm rãi dè dặt, thảng hoặc mới gióng lên các đoạn cao trào.