Hiển thị các bài đăng có nhãn thời bao cấp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thời bao cấp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Chuyện phóng xạ

>> Đừng đi xa, hãy nhìn quanh mình
>> Nghĩ vụn về hai từ "có công"
>> Thật buồn cho khí chất kẻ sĩ thời nay!
>> Bác Minh Mẫn rất… “minh mẫn”. Đáng phục thay!
>> Việt Nam dạy nhân quyền từ mẫu giáo đến đại học


Nguyễn Thông

MTG - Chìa ra mảnh giấy sáp có in lại nguyên bề mặt một thỏi chì vuông vức như hòn gạch, bảo đó là cục chứa phóng xạ uranium 235 gì đó, Quân nói rằng bên Liên Xô đang tan rã, bọn con buôn đem thứ này về VN, nếu tìm được mối bán thì lời lắm.

Cách nay chưa lâu, báo chí thông tin về vụ điều tra bọn trộm thông đồng trong ngoài ăn cắp gần 2 tấn chì bao bọc thiết bị phóng xạ tại công trình xây dựng, lắp đặt thiết bị y tế Bệnh viện đa khoa Kiên Giang. Tôi lại nhớ gần 2 năm trước thiên hạ quá lo lắng về vụ cái ống chứa phóng xạ ở Vũng Tàu bị mất. Lo là phải bởi không thể đùa với lão thần chết phóng xạ ghê gớm ấy. Chợt nhớ chuyện xảy ra đã gần 27 năm xa.

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Nợ cứt

>> Đời làm chó, người làm báo
>> Vì sao Tổng Bí thư Trọng muốn tổ chức chiến dịch ‘diệt ruồi’?
>> Hãy cài nhân quyền vào 22 tỷ USD vốn ODA chưa giải ngân cho Việt Nam!
>> Hoan hô: Cá nhiễm phenol không được ăn, không ăn được
>> “Mỹ chuẩn bị kịch bản liên quân 8 nước bao vây Trung Quốc“


Phạm Thế Việt

Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người.

Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. 

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Có một thời kỳ



Ngoài hai cuộc chiến tranh, lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 có một thời kỳ mang lại cảm hứng mãnh liệt cho nghệ thuật, nhưng đến nay vẫn chưa được phản ánh đúng “tầm”: thời bao cấp. Khác với chiến tranh, thời bao cấp chỉ mới kết thúc cách đây chưa đầy hai thập niên, và hàng triệu nhân chứng của nó hiện giờ vẫn còn sống. Vẫn sống và vẫn nhớ như in những gì gắn với nó: con người, sự kiện, thói quen, hành vi, lời ăn tiếng nói; vô số chuyện cười, ca dao, tục ngữ, phim ảnh, bao nhiêu bi kịch, nước mắt, nụ cười… Tất cả đã tạo nên cả một nền văn hóa và là nguồn cảm hứng lớn cho nghệ thuật.