Hiển thị các bài đăng có nhãn tuấn khanh blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tuấn khanh blog. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Mặt trận những người mẹ không yên tĩnh

>> Giữa “bão” dư luận, hai cô gái chụp ảnh “Tuyệt tình cốc” nóng bỏng nói gì?
>> Ai đã giúp ông Trump 'đổi giọng' mềm mại?
>> "Cuối cùng ông Trump đã thực sự là Tổng thống"
>> “Thần đồng” Đỗ Nhật Nam giành giải tiềm năng quản trị kinh doanh tại Mỹ
>> Giang Trạch Dân hạ lệnh đầu độc bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông


Tuấn Khanh Blog

Trong buổi chiều ngày 16/3, tôi được nhìn thấy một chị bạn thoát trở về từ đồn công an. Gương mặt của chị  đầy nét mệt mỏi. Chị bị bắt giữ và giam nhiều tiếng đồng hồ, sau khi đã đứng giơ khẩu hiệu đòi minh bạch nghi án ấu dâm ở trường Lương Thế Vinh (số 1 Dân chủ, Phường Bình Thọ,  Quận Thủ Đức).

Nghi án ấu dâm ở trường Lương Thế Vinh đã qua nhiều ngày, với những điều ngày càng được phơi bày sáng tỏ hơn. Ngay trong buổi sáng mà những người phụ nữ bị xua đuổi, giải tán và thậm chí bị bắt giam, giới phụ huynh giận dữ chuyền tay nhau bản video phỏng vấn của Báo Thanh niên, trong đó xác định bé gái học lớp một đã bị lạm dụng đến chảy máu đẫm chiếc quần lót, bởi đã chứng cứ xét nghiệm cho thấy có tế bào nam trong dịch âm đạo của bé.

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Khi con người giữ lại

>> Đường tới trại giam của Phó chủ tịch Samsung
>> Hàng rong dưới góc nhìn chức năng luận
>> Khi thị trường chứng khoán là tô phở ngon!
>> “Cuộc chơi” tiền gửi của PetroVietnam ở OceanBank
>> Sinh mạng chính trị của Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa có thể chỉ còn đếm từng ngày?


Tuấn Khanh Blog

Tháng 1/1995, khi ông Võ Văn Kiệt ký văn bản số 406-Ttg, ra lệnh không được đốt pháo trên cả nước. Không những pháo trong hiện thực bị săn lùng và hủy diệt, mà ngay cả pháo trong trí tưởng cũng bị ngăn chận. Ít lâu sau đó, trong một lần đưa ca khúc Bài Ca Tết Cho Em (sáng tác: nhạc sĩ Quốc Dũng) vào chương trình sản xuất CD mùa xuân, một biên tập viên đã than thở rằng Sở Văn hóa Thông tin ở Sài Gòn nói phải sửa lại lời, vì có chữ “pháo”, nghe nhạy cảm với một loại hình sản phẩm đã bị cấm.

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Thế kỷ ánh sáng

>> Hùng Cửu Long nói về vụ ‘áo dài cờ đỏ’ tại Little Saigon
>> Bàn tay đàn ông giúp phụ nữ ngừa ung thư vú
>> Bồ nhí Trịnh Văn Chiến xin ra khỏi Đảng...
>> Con trai ông Phùng Quang Thanh thôi chức Chủ tịch TCT 319
>> Bí thư Hoàng Trung Hải: Hà Nội có 33 nhóm tội phạm có tổ chức


Tuấn Khanh Blog

Những năm tháng là sinh viên, tôi hay tò mò về việc phân chia đất nước Đại Hàn. Một bên theo Tư bản và một bên theo Cộng sản. Nhất là vào những năm 80 và 90, tôi luôn ấn tượng về phong trào sinh viên Nam Hàn xuống đường biểu tình đòi thống nhất, ủng hộ Bắc Hàn. Truyền hình đưa tin sinh viên đụng độ với cảnh sát, lập chiến lũy, bị truy bắt… là những câu chuyện khiến tôi háo hức tìm đọc rất nhiều thứ về đất nước bị chia cắt đó. Lý do tôi muốn biết, vì Đại Hàn cũng tương tự với một Việt Nam trong lịch sử.

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Từ đôi mắt bò

>> Tổng thống Obama: Nếu tái tranh cử tôi sẽ bị vợ bỏ
>> Nỗi lo “liêm chính” từ nhận định của Công an Hà Nội!
>> Chết cười với những định nghĩa 'khó đỡ' nhất về vợ
>> Chuyện để nợ cho con cháu và cái “lắc đầu ngàn tỉ” của dân
>> Có nhiều lãnh đạo bệnh viện ôm chức, đâu chỉ riêng Viện nhi Trung ương


Tuấn Khanh Blog

Trong hầu hết các vụ quan chức địa phương đến từng nhà tịch thu tiền cứu trợ, với lý do để chia đều cho tất cả mọi người, có một tình tiết đáng chú ý: hầu hết những người bị thu tiền đều bất bình nhưng đành im lặng chấp nhận. Tình tiết này gợi lên nhiều suy nghĩ, đặc biệt rằng quan chức địa phương ở Việt Nam đã trở thành loại cường hào ác bá từ bao giờ, mà không ai dám phản đối công khai.

Hai tiếng nhân dân giờ âm vang xót xa và chịu đựng. Họ là tầng cuối cùng trên đất nước này, bị dẫm đạp, bị tước đoạt mà không hề dám cất lên một lời phản kháng. Số phận con người hèn mọn như ngọn cỏ trong đất nước mà nơi nào hai tiếng nhân dân cũng được đọc lớn, kẻ hoa. Tự nhiên, tôi nhớ đến con bò thoi thóp sống trong mùa bão lụt vừa qua ở miền Trung.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Chia sẻ trên mạng để làm gì?

>> Trưởng phòng chịu trách nhiệm nếu nhân viên đăng thông tin ‘nhạy cảm’ trên Facebook?
>> Na Sơn: Đừng im lặng và share có trách nhiệm
>> MC Phan Anh lên tiếng về chương trình "60 phút mở" gây xôn xao
>> Tại sao không bắn thuốc mê mà bắn hạ khỉ đột?
>> Tướng Trung Quốc xúc phạm Tiến sĩ Thái Anh Văn: Không chồng nên cực đoan



Tuấn Khanh Blog

Giữa tháng 5/2016, em Huỳnh Thành Phát ở Sài gòn bị bắt về đồn công an do xuống đường cùng nhiều người khác để yêu cầu chính phủ Việt Nam phải sớm tìm ra lý do vì sao cá chết hàng loạt ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Em bị các công an viên tra vấn nhiều giờ liền, với các câu hỏi “động cơ nào khiến quan tâm đến cá chết”. Sau khi tra vấn và không tìm được điều gì sai phạm, công an thả em ra vào đêm khuya. Nhưng vừa ra khỏi đồn, em Phát bị những người to khỏe, mặc thường phục, đeo khẩu trang chận lại, đánh đập dã man. Lúc đó, em Phát chỉ là trẻ vị thành niên.

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Lặng nghe thời gian đã mất

>> Mở mắt với sông Hồng
>> Cận cảnh quả na rừng 5 kg giá nửa triệu đang gây sốt
>> Mặc bikini đón khách ở siêu thị: bình thường hay kệch cỡm?
>> Xin được tạm giam để minh oan
>> Đoàn Nguyên Đức và 'giấc mơ tỷ phú đô la'


Tuấn Khanh Blog

Buổi chiều tháng Tư, nhạc sĩ Bảo Chấn ngó mông lung ra con đường, chép miệng: “mới còn còn hẹn nhau ngồi cà phê, vậy mà chưa gặp, ảnh đã đi”.

Đó là khi ông hay tin nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 rời bỏ cuộc chơi trần gian. Tin loan đi, gõ cửa nhà từng người quen, như nhắc vòng quay của vũ trụ vừa điểm, vừa xướng tên một người. Sớm mai chớp mắt, bất ngờ thời gian sững lại, báo tin rằng giọng nói ấy, ngón đàn ấy nay đã là thiên thu.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

Hùa theo tán dóc với Tuấn Khanh nhân bài viết "Huyền thoại và vô danh"

>> Tôi vẫn tự hỏi ‘Tổ quốc là gì?’
>> Chi cục Thuế tê liệt vì bị 'khủng bố' bằng phế thải
>> Cảnh sát Anh vào cuộc vụ ba du khách tử nạn tại Đà Lạt
>> Phớt lờ lệnh cấm, mỏ đá tiếp tục gây ô nhiễm nghiêm trọng khu dân cư
>> 80 năm nữa người Việt mới cao bằng người Nhật hiện nay


FB Vinhhuy Le

- Bài đăng báo: Tuấn Khanh: Huyền thoại và vô danh

- Bài trên blog: Huyền thoại và vô danh

Trong bài viết này, tác giả liên hệ việc nhà ga Kami-Shirataki bên Nhật chỉ phục vụ mỗi một nữ sinh, với việc một chị lái đò trên sông Cần Thơ, để từ đó vinh danh những con người hy sinh thầm lặng. Chuyện nhà ga kia, đã có bài phân tích của một tiến sĩ đang sống và làm việc ở Nhật trên Infonet ( >> Chuyện cái nhà ga); ở đây, tôi chỉ xin tán thêm về hình tượng chị đưa đò của nhạc sĩ, theo chỗ hiểu biết và cảm nhận của mình.

Nhắc đến sông nước miền Tây, trong tôi luôn hiện lên hình ảnh thân thương của những con đò. Nghề đưa đò trên sông cũng tương tự như lái xe đò, xe bus, chữ “đò” vẫn còn lưu ấn, bám theo chữ “xe” trong “xe đò” của khẩu ngữ miền Nam: dù là trên đường bộ, nhưng vẫn cùng một nghiệp đưa đón hành khách.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Lời cảm ơn còn nợ

>> Tôi đã kiếm 100 triệu đô la như thế nào?
>> Tư duy già cỗi và hành trình… đi ngược
>> Lương tâm chính trị và lòng tham quyền lực
>> Vụ 229kg heroin lọt qua sân bay Tân Sơn Nhất: Đến nay vẫn chưa có câu trả lời !
>> Đà Nẵng lấy lại sân Vận động Chi Lăng: Ra đi mắc núi, trở lại mắc sông


Tuấn Khanh

Người Đô Thị - Nằm trên một ngọn đồi nhỏ, bao quanh là rừng cây với những bông hoa trắng rung nhè nhẹ như bài hát không lời ru giấc muôn đời, mộ phần của bác sĩ Alexandre Yersin (1863-1943) nằm cách không xa Hòn Bà, nơi làm việc của ông từ 1903.

Kể từ 1858, khi người Pháp đặt bước chân đầu tiên vào Việt Nam, lịch sử của người Việt đã có thêm một giai đoạn khác thường: giai đoạn thực dân với muôn vàn chuyện kể đau thương cũng như mới mẻ. Và trong tất cả những câu chuyện về sự có mặt của người Pháp thực dân ấy, có lẽ câu chuyện về bác sĩ Yersin là phần đầy những cảm hứng mà bất cứ người Việt Nam nào khi kể lại, cũng đều mang một tâm trạng khó tả.

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Nhìn vào hậu trường

>> Bảo tàng to, nhưng trong ruột có gì?
>> Tội quá golf ơi!
>> Điên người với phí xe máy!
>> Khởi tố vụ án và bắt tạm giam giám đốc Công ty luật Minh Sơn
>> Tôi không biết các bạn có ngượng khi nói những từ này không?


Tuấn Khanh Blog

Cuối năm 2006, có một ca sĩ từ Hà Nội vào Sài Gòn trong một tâm trạng trầm uất nặng nề, do vướng vào một scandal tình ái ngoài ý muốn, chuyện rất ầm ĩ trên internet. Năm đó, muốn giúp cô quay lại với sân khấu, tôi quyết đưa cô vào danh sách biểu diễn trong một chương trình văn nghệ ngoài trời, diễn ra tại trung tâm thành phố. Dĩ nhiên, đó là một cuộc tranh đấu vật vã muôn phần để vượt qua các hàng rào kiểm duyệt ý thức lẫn thói đạo đức giả của các người có chức phận lúc đó.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Cứu chuộc phẩm giá

>> Gần 30 tuổi, mẹ vẫn bao bọc như... mẫu giáo
>> Những đền đài dựng lên bằng nước mắt
>> Lịch sử là một thước đo chuẩn mực
>> May mà Trung Quốc tráo trở
>> Hàng không Việt Nam và những điều lạ của Sân bay Tân Sơn Nhất


Tuấn Khanh's Blog

Cứ mỗi buổi chiều, người bán bánh mì lại dạo xe quanh nhà tôi. Tiếng rao được thu sẳn vào máy, lặp đi lặp lại một điệp khúc đơn điệu “bánh mì đặc ruột đây”. Thoạt đầu tiếng rao cũng bình thường, nhưng càng nghe càng thấy lạ. Vì sao lại bánh mì đặc ruột? Chuyện một ổ bánh mì hiển nhiên không được rỗng ruột nay bỗng lại trở thành ngôn ngữ tiếp thị chính yếu, cứ nhấn vào tai người nghe.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Thành phố tụi mình đã rất khô khan

>> 400 triệu đồng cho bức tranh Gạc Ma - vòng tròn bất tử
>> Trung Quốc hứa một đằng làm một nẻo
>> “Ruộng bậc thang” trên đại lộ nghìn tỉ, trách nhiệm thuộc về ai?
>> Ông Trọng gặp ông Obama đầu tháng Bảy
>> Vì sao giảng đường Mỹ, Canada đóng cửa Viện Khổng Tử?


Tuấn Khanh Blog

Năm 2014, tôi gọi điện thoại cho nhạc sĩ Trần Văn Khê để xin hẹn gặp mặt phỏng vấn. Lúc đó, ông chỉ vừa về nhà sau một đợt nằm ở nhà thương khá dài. Khi nghe mục đích cuộc trò chuyện là để đưa lên báo, ông ngập ngừng một chút rồi hỏi lại “thật ra, công việc của bác là nghiên cứu, khô khan lắm, có gì để nói cho công chúng thích thú đâu?”. Câu nói có cả sự khiêm tốn, nhưng cũng có cả một nỗi niềm trong thời đại nhộn nhịp mê mãi mua vui hôm nay. Trong tíc tắc ấy, tôi chợt nhận cả một khung cảnh đồ sộ nền âm nhạc Việt Nam, trong một tình cảm buồn vui lẫn lộn.

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Không được thở mạnh!

>> Không nước nào dám 'dũng cảm' như Việt Nam
>> Kiểm điểm nhân viên ĐSQ Việt Nam tại Bỉ, hoàn lại tiền lạm thu
>> Xây cao ốc ở biển Nha Trang: Thủ tướng duyệt một đằng, Khánh Hòa quyết một nẻo
>> Mũi nhọn hội nhập, 'thua trận' khắp nơi
>> Du lịch Campuchia vượt mặt Việt Nam như thế nào?


Tuấn Khanh Blog

Trong một bộ phim Hồng Kông được xào nấu từ tiểu thuyết gốc của nhà văn Kim Dung, có một đoạn mô tả không khí nghiêm trọng đối đầu giữa các cao thủ, hết sức hài hước và nghiêm trang.

Một nhóm võ lâm giang hồ đi một chặng đường rất dài để tìm gặp vị Thiền sư trang chủ. Người này vừa có tính tình cô độc cổ quái, vừa là một cao thủ. Khi đưa nhóm giang hồ đó đến phòng khách chờ thiền sư hiển lộ, lũ gia nhân căn dặn là khách phải giữ tuyệt đối yên lặng, thanh tịnh, nếu không sẽ bị đuổi về. “Phải nhớ, vào đây không được thở mạnh, và không được địt”, gã gia nhân nói. 

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Vũng lầy của chúng ta

>> Trung Quốc buông khi Nhật Bản rắn
>> TQ ngăn tàu VN vào Trường Sa sửa chữa: "Tôi đau lòng"
>> Sẽ mở thêm tuyến cáp quang sang Trung Quốc
>> Chị ve chai được nhận 5 triệu yen
>> Mỹ quyết không để Biển Đông thành 'ao làng' của Trung Quốc


Tuấn Khanh Blog

Thư cho bạn:

“Vũng lầy của chúng ta”

Bạn tôi,

Bạn có thấy mạng xã hội hôm nay giống như một đại dương? Tất cả những gì có khả năng trôi dạt và dễ bám đều ở trên bề mặt của của nó, và phần còn lại nằm trong thẳm sâu bao la, với vô vàn điều không thể tỏ bày.

Bạn và tôi cũng đang sống cùng dòng chảy timeline trên Facebook, mọi thứ ào ạt trồi lên như tư duy của thế giới sống chung quanh. Cái gì không bám lại được trong trí nhớ con người sẽ dạt đi, nhường chỗ cho những cái mới hơn ập đến, níu kéo, thu hút mắt nhìn.

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Phía sau nụ cười

>> “Thiếu luật cũng không được từ chối yêu cầu của dân”
>> Phó công an xã đánh ghen vì cô bán gà phụ tình?
>> Nhiều cán bộ xã đứng tên hồ sơ khống, nhận đền bù tiền tỉ
>> Hàng loạt đinh ốc "không cánh mà bay" trên cao tốc Hà Nội - Lào Cai
>> Chị vợ Chu Vĩnh Khang trở về Trung Quốc, tố cáo "hổ lớn"


Tuấn Khanh Blog

Rất nhiều người lý giải chuyện đoàn cán bộ của Hội Chữ Thập Đỏ ở Nepal bị phản ứng dữ dội, do một người trong đoàn đã chụp ảnh, trỏ vào đống đổ nát sau động đất và cười. Hành động đó bị nhiều người Việt Nam chỉ trích dữ dội coi là “không nhân văn”, “vô nhân đạo”… tuy nhiên, thật ra vẫn có nhiều cách giải thích để thấy rằng nụ cười đó không phải là tội.

Ngay trong 9gag.com, một trang web hài hước có hàng triệu người xem, công chúng cũng không màng đến nụ cười của chị cán bộ, mà chỉ cười chuyện khi vô số những khách du lịch không chuyên môn cứu hộ cùng người dân Nepal ra sức giải nạn, thì những nhà thiết kế giải nạn chuyên nghiệp đã lên máy bay về nước lập tức.