Hiển thị các bài đăng có nhãn về quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn về quê. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Nhớ quê rơi nước mắt mà chẳng dám về...

>> Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng yêu cầu ông Hồ Ánh giải trình
>> Chủ tịch Đà Nẵng: 'Sắp tới sẽ khởi tố một số vụ...'
>> Nguyễn Xuân Anh sắp bị ‘mổ’ theo Vũ “Nhôm”?
>> Việt Nam không dám công bố kiều hối 2017?
>> Từ chuyện Bùi Tiến Dũng: Cứ chơi tốt, tiền bạc không phải nghĩ!


ĐỖ QUYÊN

(GDVN) - Có lần mẹ gọi điện vào “không có tiền thì đừng về con ạ. Về vừa tốn kém lại mang tiếng ra”. Thế là cứ lần lữa mãi mà hơn 20 năm tôi chưa dám về quê ăn Tết.

Hơn 20 mươi năm sống ở mảnh đất phương Nam, khá nhiều giáo viên chưa một lần dám về quê chơi vào những ngày Tết.

Chẳng phải họ không nhớ quê, không muốn gặp cha mẹ, người thân, gặp lại bạn bè, không muốn nhớ về kỉ niệm một thời bé thơ nơi ấy…có người nói, nỗi nhớ cứ luôn cồn cào, da diết nhất là mỗi khi đến dịp xuân về.

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Sự thật về chiếc túi đưa di cốt thiếu tá Nguyễn Anh Tú về quê

>> Về bài báo ‘ “Tỷ phú ve chai” và cái giá của lòng trung thực’
>> Nhạc Đàm kích lợn thụ thai, giao hưởng dụ vịt trời về chuồng
>> Giám đốc Công an TP.HCM được thăng hàm Trung tướng
>> Chiến tranh không bao giờ là ngày hội
>> Nguyên đại sứ Nguyễn Khắc Huỳnh: 'Đừng độc quyền yêu nước'


Hoàng Thị Nhật Lệ

Thiếu tá Nguyễn Anh Tú là một trong hai phi công hy sinh trong vụ máy bay rơi ở trên biển ngày 16/04. Sau nhiều ngày tìm kiếm, cơ quan chức năng đã tìm được thi thể hai phi công và tiến hành trục vớt các mảnh vỡ máy bay. Lễ truy điệu thiếu tá Nguyễn Anh Tú và thượng tá Lê Văn Nghĩa diễn ra vào sáng ngày 3/5 tại nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng.

Riêng thiếu tá Nguyễn Anh Tú, theo nguyện vọng của gia đình muốn đưa anh về quê nên sáng ngày 05/05, chiếc máy bay chở di cốt thiếu tá Tú đã đáp xuống sân bay Cát Bi – Hải Phòng đưa người anh hùng trở về quê hương.

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Đáng lẽ nên nghỉ lễ dài hơn nữa

>> Tâm linh hay duy lợi?
>> Phó tổng giám đốc ngân hàng Việt Á gí súng vào nhân viên taxi
>> Hàng trăm người dân ngăn cản thi công dự án đường cao tốc Hà Nội-Hải Phòng
>> Đó là đa nguyên đấy các cụ ạ!
>> Thấy được gì qua những giọt nước mắt


Hoàng Nhật Phong

TNO - Đọc bài >>> Thiệt hại nặng về kinh tế, sao vẫn cho nghỉ lễ dài ngày? trên Thanh Niên, chợt cảm thấy xót xa cho người dân lao động. Hình như người ta cảm thấy con người nên làm việc 365 ngày thì mới làm cho đất nước phát triển?!

Người lao động Việt Nam làm ăn xa quê hương, thiết nghĩ là rất nhiều. Mỗi lần lễ tết, mọi người chỉ mong được nghỉ thêm vài ngày để quây quần cùng gia đình. Việt Nam chẳng có hệ thống tàu điện ngầm để 1 giờ chạy hơn 300 km, để nếu thích thì sáng ở thành phố, chiều đã về quê ăn tối cùng gia đình. Việt Nam, chưa phải là đất nước như thế.

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Gian bếp của ngoại

>> TQ xin lỗi vì sự cố tên Việt Nam
>> Thư gởi nhà nước CHXHCN Việt Nam
>> Quốc tế phản ứng tích cực về thỏa thuận hạt nhân Iran
>> Luật hóa việc Ban Nội chính tiếp dân


Tạp bút của Nguyễn Thị Hậu

Mỗi lần về quê vào dịp Tết, sau khi lên nhà trên thắp nhang bàn thờ ông bà, tôi thường xuống ngay gian bếp, nơi ngoại tôi luôn ở đó với nụ cưới móm mém chờ tôi chạy vào ngồi kế bên ngoại, thơm sực mùi trầu.

Gian bếp của ngoại nằm ngang so với nhà trên, từ nhà trên đi xuống qua một hành lang dài mái tôn có máng xối hứng nước mưa vào hai hàng lu mái. Nhà bếp mái ngói cũ nâu thâm lác đác những chiếc lá của cây mận hồng đào sau bếp. Ngoại nói cây mận này ngoại trồng hồi má tôi sinh tôi, nay cũng đã tuổi “U 50” rồi mà vẫn rất sai trái. Vào mùa gần Tết từng chùm trái đỏ rực, lúc lỉu trên cành, mỗi đêm gió chướng lại rụng lộp bộp, trẻ con khoái lượm những trái mận chín rụng, ăn giòn và ngọt như đường phèn.

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Một lẻ ba, người mãi xa Hà Nội

>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp với một chữ… “Nhẫn”
>> Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: "Kiên quyết thực hiện Nghị định 72"
>> Sẽ phê chuẩn người thay ông Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam
>> Thị sát lũ trên lưng dân, 'quan huyện' mất chức


Một lẻ ba
con chim sắt đón người về quê cũ
nơi mùa nước lũ
có mẹ có cha
có xóm có làng
có cánh đồng bát ngát
có lũy tre xanh mái nhà xưa đơn sơ vách nát
có tuổi thơ cười ngây ngất rộn tiếng chim...

Đại tướng đã về, con gió lặng thinh
những đôi mắt thẩn thờ một chiều òa khóc
nghĩa cố hương mãi không còn xa cách
người ở lại muôn đời với đất mẹ chở che
người nằm đó mà lặng nghe biển hát
khúc tâm tình
Quảng Bình nhớ
Quảng Bình thương...