Hiển thị các bài đăng có nhãn y đức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn y đức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Ức quá đi, y đức ơi!

>> Nghe là biết mấy quan chẳng coi dân ra gì
>> Lấy bằng tiến sĩ trong… 10 ngày
>> Để họp chuyên nghiệp và hiệu quả
>> Đòi tăng thuế VAT - nên đặt mình vào vị trí nhân dân
>> Báo cáo: Ngân hàng Nhà nước vi phạm về giám sát, phòng chống tham nhũng


Nguyễn Quang Bình

(TBKTSG) - Dân quê tôi cứ trọng ai họ đều tôn xưng là “thầy”. Ba vị được trọng vọng gọi là “thầy” hầu như tự muôn đời - từ ông tổ ông cố đến thời nay - không ai khác là thầy tu, thầy giáo và thầy thuốc.

Kính trọng quá đến nỗi biết bao người già em bé không dám nhìn thẳng mặt quý vị trụ trì, thầy dạy mình. Ngay cả khi đi cùng, cái bóng của các vị ngả trên đường, ai cũng phải tránh vì sợ chạm vào mang tội xúc phạm.

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

Y đức và hoa hồng

>> Bầu Kiên ở tù, vợ chồng vẫn có thêm trăm tỷ
>> Cát Tường công khai xin lỗi Chí Tài trên sóng truyền hình
>> Nữ giáo viên tiểu học tố hiệu phó tung clip sex tống tình
>> Mảnh đất màu mỡ cho một nhóm người sống trên mồ hôi, nước mắt của dân
>> “Đất vàng” của bà Dương Thị Bạch Diệp đã chuyển sang chủ mới?


Nguyễn Thế Thịnh

TNO - Dân gian có câu: 'Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy', sau này nghề y phát triển thành câu 'Lương y như từ mẫu' mà ai cũng thuộc nằm lòng.

Ai từng đến bệnh viện cũng cảm nhận rõ rằng, với bệnh nhân đôi khi chỉ cần loáng thoáng nhìn thấy bác sĩ trực đi ngang qua phòng của mình giữa đêm hay ghé vào hỏi thăm một câu cũng đủ để làm cho cơn đau dịu lại. Chiếc áo trắng của bác sĩ trở thành biểu tượng về niềm hy vọng, sự an tâm và cứu rỗi của họ và người nhà.

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Điểm thi chót vót vẫn không cách nào sánh nổi thế giới

>> "Con thấy giáo dục Việt Nam quá thối nát rồi!"
>> Cấp đất rừng trái phép xây khu du lịch
>> Đất nước nghèo, dân nghèo là do bị xà xẻo
>> Một loạt vụ thảm sát, chuyện gì đang xảy ra?
>> Với một con người, trên đời này không có gì thiêng liêng là hỏng hết


Nguyễn Công Nghĩa

VNN - Tấm bằng y dược của Việt Nam không được công nhận trên thế giới, ngoài một số quốc gia châu Phi và bán đảo Ả rập trước đây.

Với sự thay đổi bước ngoặt lịch sử của Bộ Giáo dục & Đào tạo, điểm đầu vào xét tuyển ĐH (nguyện vọng 01) năm nay đang tập trung sự thu hút của toàn xã hội. Không ngoài dự đoán đã thành thông lệ từ nhiều năm, điểm đầu vào ngành y dược sẽ vẫn cao chót vót, và năm nay lại có khả năng sẽ cao hơn nữa. Bên cạnh những thí sinh tuyển thẳng, cử tuyển, hoặc được điểm cộng ưu tiên, nhiều tranh cãi là các thí sinh đạt điểm cao nhưng tâm lý vẫn… rối bời. 

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Người đứng đầu bệnh viện vô can?

>> Vụ JTC hối lộ: 6 cựu sếp đường sắt nhận “lót tay” 11 tỉ đồng
>> Nhật Bản sẽ tập trận chung với Mỹ và Úc
>> Thủ tướng không trả lời chất vấn trước Quốc hội
>> Máy bay Nhật Bản lượn trên đảo tranh chấp với Trung Quốc
>> Nếu dân chưa đồng tình mà lên tiếng, có bị "quy chụp" là xuyên tạc?


Châu Lê Thịnh

TNO - Quyền càng cao thì trách nhiệm càng lớn, trong một cơ quan, đơn vị cũng vậy. Nếu bác sĩ H. bị kỷ luật nặng như vậy thì rõ ràng Giám đốc bệnh viện Lâm Thao - Phú Thọ cũng phải chịu hình thức kỷ luật với trách nhiệm là người đứng đầu đơn vị.

Mấy ngày nay, những thông tin về việc bác sĩ H. gác chân lên giường bệnh phải từ chức được dư luận bàn tán nhiều. Mới đầu là về hành vi để chân lên giường bệnh nhân của bác sĩ, nhưng nay bức xúc lại ngả sang việc bệnh viện Lâm Thao (Phú Thọ) đã kỷ luật quá nặng đối với bác sĩ H. và trách nhiệm của người đứng đầu đơn vị này.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Mạng người bệnh sao rẻ thế!

>> Trả lại tên cho… sếp phó
>> Hà Nội là thành phố chậm thay đổi nhất
>> “Quyền lực nhà nước không nằm ở trên cao”
>> Những cái “nhất” đến từ đâu?
>> Facebook bộ trưởng, nút Like và phép đo đếm lòng người


Phạm Hồ

NLĐO - Bác sĩ trả giá trên tính mạng người bệnh và “gài” người nhà bệnh nhân bị bắt là hành vi đi ngược lại tinh thần của nghề y.

Hàng trăm bạn đọc đã bày tỏ nỗi bức xúc trước thái độ dửng dưng, hành xử như một vụ mua bán của bác sĩ Vũ Đình Hòe (phường Hòa Lợi, thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương) trong việc hỗ trợ tiền mai táng cho một bệnh nhân bị chết sau khi đến khám bệnh tại phòng khám của bác sĩ này.

Lương y như... chợ búa

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Pháp luật cho chết "êm ái" thì cũng là y đức

>> Không có gì tử tế trên nền văn hóa kém
>> Đàn ông Triều Tiên buộc phải để tóc giống Kim Jong-un
>> Sự lặng lẽ ít người biết của tỷ phú Phạm Nhật Vượng
>> Truyền hình dàn dựng: Đạo đức và pháp luật
>> Phụ nữ, đừng tự giới hạn mình chỉ ở bộ ngực và vòng mông!


Thu Thảo (Tổng hợp)

Đất Việt - Theo Vụ trưởng Vụ Pháp chế, Bộ Y tế, nếu pháp luật cho phép thực hiện "cái chết êm ái" thì đây cũng là y đức...

Tại Hội thảo Góp ý các nội dung liên quan đến y tế trong dự thảo Bộ Luật dân sự (sửa đổi) ngày 14/4, ông Nguyễn Huy Quang, Vụ trưởng Vụ Pháp chế, Bộ Y tế, cho rằng, Việt Nam đã có quy định về quyền sống vì thế cũng nên quy định về quyền chết.

Ông Quang phân tích, lâu nay mọi người quan niệm chết phải theo quy luật tự nhiên, nghĩa là không còn khả năng để sống được nữa (các chỉ số sinh tồn không còn), nhưng cũng có trường hợp chết  vật vã (ung thư giai đoạn cuối, họ bị khủng hoảng về sức khỏe và tinh thần) người ta rất mong muốn được chết. Vì vậy, cái chết ở đây phải được can thiệp của cơ quan chuyên môn.

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Học văn để làm gì?

>> “Im lặng” là quyền của … chìa khóa?
>> Học văn để làm chi hè?
>> Đi nước ngoài văn minh, về Nội Bài 'hiện nguyên hình'?
>> Trung Quốc đổi vai để thành "hổ giấy"?
>> Trung Quốc không phải “thế lực thù địch” thì là ai đây?


NVP

Phải công nhận Bộ Giáo dục & Đào tạo rất tài tình; chỉ bằng một động tác thay đổi cách tuyển sinh đại học là bộ này bắt cả xã hội phải thao thức với câu hỏi muôn đời: Học văn để làm gì?

Với ngành y tế thì câu trả lời dường như có sẵn: Dùng môn văn xét tuyển ngành y?

Lý do được người đứng đầu ngành y tế lý giải rất gọn: “Tôi phải nói thật là môn văn rất cần. Trong quá trình làm việc, nhiều người viết báo cáo mà ngữ pháp sai rất nhiều, chưa nói đến lỗi chính tả. Viết sai thì tư duy cũng sai, nói cũng không tốt được” (Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến).

Bà Tiến nói quá chính xác và đó cũng có thể là lý do để hàng ngàn ngành nghề khác đòi hỏi người dự tuyển cần giỏi văn bởi không chỉ riêng bác sĩ, y tá cần viết đúng ngữ pháp, không sai lỗi chính tả mà hàng ngàn ngành nghề khác cũng cần.

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Chỉ 1 người khai gian tài sản, đỉnh cao trung thực

>> Không để nợ xấu mãi xấu
>> Người Việt cần có một Aziz Nesin
>> Khi nhạc sĩ đóng vai... kịch sĩ
>> Sao lại bịt miệng báo chí?
>> Tự do báo chí là xu thế chung


Mi An

Đất Việt - Gần 1 triệu người kê khai tài sản, chỉ có 5 người thuộc diện phải xác minh và chỉ duy nhất 1 người bị cảnh cáo về thiếu trung thực.

Trong số gần 1 triệu người đã kê khai tài sản thu nhập, chỉ duy nhất có 1 người bị cảnh cáo vì thiếu trung thực. Với tỷ lệ 1/1.000.000 như vậy, phải chăng chúng ta đang ở đỉnh cao của sự trung thực?

Rất nhiều báo tường thuật về phiên họp toàn thể lần thứ 14 của Ủy ban Tư pháp sáng ngày 15/9 đều hồ hởi báo tin vui: “Trong số hơn 944 nghìn trường hợp đã kê khai thài sản thu nhập (TSTN), chỉ có 5 người thuộc diện kê khai phải xác minh và chỉ duy nhất một người bị xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực.

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Mang phong bì đến... bệnh viện?!

>> Vì sao Hồ Chí Minh đặt “dân chủ” trước “giàu mạnh”?
>> Việt - Trung giải quyết tranh chấp không chỉ bằng song phương
>> Nhập 10.000 công nhân TQ vì lao động trong nước không đủ trình độ!
>> Khi đăng tin sai
>> Kinh tế Việt Nam khó thoát lệ thuộc Trung Quốc


FB Nguyễn Văn Hoàng

Tôi không phủ nhận tác dụng tích cực của âm nhạc lên bệnh tật mặc dù nó vẫn còn là vấn đề đang được nghiên cứu. Hoàn cảnh là điều tôi muốn đề cập ở đây.

Ở Việt Nam khi vào viện, ngoài nỗi lo bệnh tật, bệnh nhân còn phải lo cái phong bì cho bác sĩ, lo tiền mua thuốc giá cao, lo tiền bồi dưỡng cho y tá khi tiêm, lo tư thế nằm hợp lý vì chung giường, lo tránh bị nhân viên y tế quát mắng, ngược đãi… thì âm nhạc, tiếng hát đem lại được cái gì ngoài vài giây phút thư giãn ngắn ngủi!? Đó là còn chưa nói nhiều bệnh nhân phải dè sẻn, nhịn ăn để dành tiền mua thuốc; đó là còn chưa nói nhiều bệnh nhân phải sống nhờ bữa cơm tình thương; đó là còn chưa biết nó có phản tác dụng, gây ảnh hưởng tiêu cực với những người mắc bệnh quái ác nan y; đó là còn chưa bàn đến dòng nhạc, lời ca; đó là còn chưa bàn đến cách thức tổ chức…